Chương 11: Chạy Trời Không Khỏi Nắng

- Hoàng Bảo Ân, đến đây có chuyện gì?

Hắn quần áo chỉnh tề từ trên lầu đi xuống, tùy tiện hỏi em trai một câu, vẻ mặt không được mấy thiện cảm.

Vừa rồi Hoàng Bảo Ân chạy đến phá hỏng chuyện của hắn, còn muốn hắn nhẹ tay với Tiểu Như, xem ra thằng nhóc này đầu óc cũng không đến nỗi không nhìn ra chuyện hắn làm, xuất hiện ở Lý gia càng không phải đơn thuần.

Hoàng Bảo Ân ở đại sảnh đọc báo, nhận ra giọng nhị ca, quay lại, đặt tờ báo lên bàn, đứng dậy, khó chịu nói:

- Nhị ca, anh sao bây giờ mới chịu xuất hiện chứ? Lúc nãy anh làm gì với em gái của em rồi? Không làm tổn thương con bé có phải không?

Lý Ân Tinh “...” còn có thể làm gì, nha đầu đó để hắn có được dễ dàng như vậy sao?

- Được rồi, không có là tốt, nhưng mà em nhắc nhở anh, Tiểu Như vẫn còn là trẻ con, anh đừng đi xa giới hạn của mình đấy, bằng không em sẽ không tha cho anh đâu.

Lý Ân Tinh hạ lông mày, đi qua sofa, đối mặt Hoàng Bảo Ân.

- Nếu như là vì chuyện này, em có thể an tâm quay về nhà được rồi, Tiểu Như anh sẽ chăm sóc tốt con bé, đừng đột ngột xuất hiện rồi phá hỏng chuyện tốt của anh nữa!

Ngẫm lại liền đỏ mặt, ngây ngô cười.

Ai không biết Lý Ân Tinh từ trước đến giờ luôn giữ thân trong sạch, cả đời lỗi lạc, chỉ muốn trao thân cho Tiểu Như, chỉ là nha đầu đó quá ngốc, vĩnh viễn cũng không nhận ra cực phẩm bên cạnh mình, hại hắn nhịn đói khổ sở lâu đến vậy!

Người như anh thật khâm phục Lý Ân Tinh, thời gian lâu như thế vẫn có thể chịu được, thà bản thân phát hỏa, cũng không tìm đến phụ nữ ở bên ngoài.

Lại biết Hoàng Bảo Ân nghĩ gì, ném cho anh cặp mắt hình viên đạn.

Hoàng Bảo Ân bị dọa sợ, giơ cờ trắng.

- Được được nhị ca, nể tình Tiểu Như là em gái em thương nhất, anh có thể trả lại em đĩa CD đó được không? Dù sao để lại với anh cũng không có tác dụng gì, lẽ nào anh hằng ngày đều muốn xem nó rồi tự...

- Câm miệng!

Hoàng Bảo Ân lại biết mình nói hớ, xua xua tay.

- Em không có ý đó, ý em tức là anh còn không trả cho em, anh không sợ nếu Tiểu Như xem được sẽ hại mắt con bé hay sao? Hơn nữa cái đó với trẻ con không tốt lắm, nhị ca, coi như là em cầu xin anh, anh đừng như vậy có được không? Mau trả cho em có được không?

Từ trên lầu nhìn xuống đại sảnh, vừa vặn nghe được mấy lời Hoàng Bảo Ân, mặt mũi Huỳnh Tiểu Như phức tạp.

Đĩa CD mà Lâm Tuyết Nhi thời gian trước nói đến có phải cùng một cái với Hoàng Bảo Ân đang nói không? Lý Ân Tinh trước đó cũng ngăn cản nó tìm, lẽ nào bên trong thật sự có bí mật?

Không thể để trẻ con xem, lại còn là hại mắt nó, nói tóm lại, những thứ mà trẻ con không được xem ngoại trừ những thước phim kinh dị, chết chóc, còn có cả...

Boong, hai mắt Huỳnh Tiểu Như trợn tròn, không khỏi kinh hô:

- Không thể nào!

Lập tức, cả hai giương mắt nhìn lên lầu, mày đen liền rũ xuống một lượt.

- Tiểu Như?



NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!