Chương 20: Muốn đánh nhau?

Hôm ấy Tâm được lớp trưởng xoa đầu nên cười tít cả mắt suốt mấy tiết học, giờ ra chơi còn bị Dung cười trêu:

“Chắc buổi tối về nhà không chịu gội đầu luôn mất.”

“Để hai ngày rồi gội cũng được mà, có dơ lắm đâu.” Tâm chớp đôi mắt to tròn của mình.

“Tao mách lớp trưởng cho coi.”

“Suỵt! Đừng đừng!” Tâm đưa ngón trỏ chặn môi lại, ý bảo không được mách lẻo.

Chuyện được crush xoa đầu rồi về nhà không thèm gội đầu cũng đâu có ít, thậm chí nhiều người còn không thèm rửa tay nếu được nắm tay crush kia mà.

Tâm lon ton trở về chỗ ngồi, đang lúc cô suy nghĩ phải làm gì tiếp theo để thân hơn với lớp trưởng thì có tiếng thì thầm ở bàn bên vang lên.

“Mặt dày vãi.”

“Ờ, làm như mình đẹp đẽ lắm, suốt ngày kêu lớp trưởng lớp trưởng, nghe mắc mệt.”

Mặc dù giọng cũng không lớn lắm, nhưng vừa đủ cho mấy người trong lớp nghe được. Không khí lớp học giờ ra chơi chợt trở nên căng thẳng, cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy mọi người, đặc biệt là Tâm.

Cô hiểu, bọn họ đang nói về mình. Bởi vì người suốt ngày quấn lấy lớp trưởng là cô chứ còn ai nữa?

Lúc này lớp trưởng đi qua văn phòng trường báo cáo thành tích thi đua của tuần, nên bọn họ mới được dịp mà nói móc cô.

Tâm trước giờ đều là kiểu người không thích gây chuyện, ai nhìn cũng bảo hiền lành cả, mà thật vậy, cô rất ít phản ứng lại mấy chuyện linh tinh xung quanh. Mẹ đã dặn cô, ai chơi được thì chơi, không được thì cứ bơ đi mà sống, để tâm tới những lời bàn tán đó chỉ càng khiến bản thân không vui mà thôi.

Thay vì dành thời gian để đấu võ mồm với người khác, thì dành thời gian học tập, tiêu khiển còn có ý nghĩa hơn. Thời gian là vàng là bạc mà!

Nhưng Tâm không phản ứng khiến người khác nghĩ cô sợ hãi.

An là một trong số những người ghét Tâm nhất, thấy thái độ thờ ơ của cô thì cười, tiếp:

“Ủa hay ha, sao không đi theo lớp trưởng qua văn phòng trường chơi luôn đi? Lúc nào cũng đu đu theo mà?”

Lúc này, một âm thanh trêu chọc vang lên:

“Người ta đu theo mà lớp trưởng không ý kiến thì thôi? Mắc gì mày ý kiến?”

Dung đột nhiên đứng lên rồi nhìn thẳng mặt An như đang thách thức, chọc ai thì được, chứ chọc bạn của cô thì chán sống rồi á.

Mấy đứa trong lớp thấy vậy câm như hến, dù sao cũng chẳng phải việc của mình, lên tiếng làm gì cho phiền thêm?

Tâm bó tay với bạn thân của mình rồi, đành ho nhẹ một tiếng:

“E hèm, Dung ơi, bình tĩnh.”

Con này nó mà quạu lên nó đập mấy đứa kia luôn chứ chẳng đùa, trông béo béo tròn tròn thế thôi chứ đánh nhau rất dữ đó.

Với tính tình của An, bị người khác nhảy vào miệng sao có thể im lặng? Cô nàng cũng đứng lên đối mặt với Dung, dõng dạc nói:

“Sao biết người ta không phiền? Trí nó dễ tính nên nó không nói ra, chứ suốt ngày bám theo nó, nó lại chả bực?”

Một bên là An - một cô gái nhỏ tóc ngắn xinh xắn, một bên là Dung - một cô gái siêu to khổng lồ, đứng đối diện có vẻ chênh lệch vô cùng.

Dung hất mặt đáp:

“Ủa rồi không bám theo người ta được nên tức hay gì? Mày giỏi thì đu theo lớp trưởng xem? Thích lớp trưởng mà không được ngồi gần nên ghen ăn tức ở à?”

Bị nói trúng tim đen, An thẹn quá kêu lên:

“Ai thèm tức hả? Con heo mập này!”

“Mày bảo ai heo mập?” Tâm nhịn hết nổi rồi, cũng nhào lên trừng mắt với An.

Nói cô cái gì cũng được, nhưng xúc phạm bạn của cô thì đừng hòng yên thân!

Cô gái tóc ngắn chỉ tay vào mặt Tâm, giận đến mức mặt đỏ lên:

“Tao nói con Dung mập đ ị t đấy, mắc mớ gì mày? Thân như con lợn!”

Tâm và Dung nghe mấy câu chửi này đều có cùng một động tác, đó chính là cúi người xuống gập tà áo dài lên rồi nhét đuôi áo vào quần.

Cái gì khác thì nhịn được chứ chửi vào mặt nhau như thế này là không thể tha thứ! Tâm vừa xắn tay áo lên vừa hỏi:

“Oke. Mày ngứa đòn phải không?”

Dung cũng giận sôi, từ trước đến giờ cô nàng ghét nhất bị người ta mắng là con lợn, đó không phải vui đùa gì mà là đang xúc phạm! Cô nàng đứng ngay giữa lớp, chỉ tay vào mặt đối phương mà mắng:

“Con mắm! Sao mày không đem gương ra soi lại mình coi? Ốm nhách ốm tanh nhìn có khác gì cây tăm không hả? Còn nữa, mày lùn không phải cái tội, nhưng não chứa c*t thì nên tẩy! Mày có tin tao đánh mày má nhận không ra không?”

Bạn thân của An ở bên cạnh không những không can ngăn, mà còn đứng lên, hô:

“Thích gì? Nhào vô! Tưởng tụi tao sợ chắc? Hai đánh hai!”



NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!