Chương 22: Xong trận

“Được rồi đó Dung, để chuyện to ra là không ổn đâu.”

Nghe Trí nói, Dung chẳng thèm để ý mà hất mặt sang chỗ khác:

“Xì, không ổn gì, cùng lắm gọi phụ huynh lên, ai sợ ai?”

Mọi người đều hoang mang, không hiểu sao Dung lại tỉnh bơ khi gây chuyện như thế, riêng Tâm lại rõ mồn một. Cậu ruột của con Dung là hiệu trưởng của trường này mà, có gọi phụ huynh lên thì cùng lắm viết bản kiểm điểm…

Hơn nữa, người sai trước rõ ràng là An. Ai bảo đi khẩu nghiệp, chửi người ta là con heo, con mập?

Dung phủi bụi đất trên áo, thấy mấy bạn nam đỡ An đứng dậy, bực mình quá phải nói thêm:

“Mập ăn hết của ông nội cha mày hay gì? Lần sau còn dám chửi tao một tiếng, tao cạo đầu mày!”

Toàn trường lặng ngắt như tờ, không thể hiểu nổi sao lại có người hiên ngang lẫm liệt đe dọa người khác như thế. Nhưng đây, thật sự chỉ là đe dọa thôi hả?

Tâm đỡ trán không biết nên khuyên bạn tốt như thế nào, đành nhìn về phía An, tốt bụng nhắc nhở một tiếng:

“Nó không nói chơi đâu, lần sau tốt nhất đừng có nghiệp với nó.”

Vừa mới mở miệng, cô lập tức bị lớp trưởng nhìn bằng ánh mắt nghiêm nghị, báo hại câu tiếp theo còn chưa kịp nhả ra đã phải nuốt ngược xuống. Tâm len lén bĩu môi, không biết là hành động này vừa vặn lọt vào mắt của Trí - người vẫn đang nhìn chăm chú vào cô.

An bị dọa thì lại càng nức nở hơn, cả người như biến thành bạch tuộc mà bám vào trên người lớp trưởng, hai tay đột nhiên vươn ra, ôm chặt lấy cánh tay của cậu.



NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!