Chương 8: Khích bác

Lâm Lam nhìn thấy hết thảy, cũng đem hết thảy ghi tạc trong lòng, không có nói ra ngoài. Quan hệ giữa nguyên chủ và con gái cô ta thật ra có thể giải thích được. Nguyên chủ vẫn luôn khát vọng có người sẽ yêu thương nàng, làm một cô gái liền hi vọng bản thân mình có thể trở thành công chúa nhỏ nhận hết yêu thương. Đáng tiếc trước khi lấy chồng, cha mẹ là người trọng nam khinh nữ không yêu thương cô, mẹ chồng dù không trọng nam khinh nữ thì lại có con gái nhỏ nên cưng chiều con gái mình vô cùng. Với sự cưng chiều của mẹ chồng với em gái chồng, nguyên chủ vô cùng hâm mộ. Loại tình cảm cầu mà không được này làm cho nguyên chủ đem tâm tư dồn hết trên người con gái ruột, đem tình thương mà mình mong mỏi trao cho con gái. Lâm Lam coi con gái là hóa thân của mình, con gái được yêu thương chính là mình được yêu thương. Mạch Tuệ từ nhỏ được Lâm Lam cưng chiều yêu thương, nhưng cô lại không cho Mạch Tuệ thứ mà cô nhóc muốn, ngược lại khiến cho Mạch Tuệ phiền não vô cùng. Từ nhỏ lúc bắt đầu biết suy nghĩ, Mạch Tuệ thấy phiền chán vì mẹ của mình thô lỗ ngu xuẩn, lại hâm mộ cô út ăn mặc sạch sẽ xinhh đẹp được học hành, có văn hóa có người thương yêu, ở trong trường học chính là được nhiều bạn học nam nữ yêu thích. Nguyên chủ không có văn hóa nên không nhận ra được điều này, Lâm Lam là người ngoài cuộc lại nhận thấy rõ ràng. Chính là điển hình người ngoài cuộc tỉnh táo kẻ trong cuộc u mê đây. Nếu cứ tiếp diễn, con gái của nguyên chủ sẽ là bị nuông chiều đến hư, hơn nữa không bao giờ cảm kích mẹ của mình, ngược lại đã oán giận lại càng thêm oán giận. Đứa bé Mạch Tuệ này đã được nuôi thành thói quen, nó cho rằng mẹ tốt với mình chính là đương nhiên mà không thèm nghĩ tới những lý do khác. Thí dụ như lần vào huyện thành lần này, con bé không bao giờ nghĩ tới việc mẹ sẽ đưa em mình đi khám bệnh, cũng không nghĩ tới lý do nào khác ngoài việc mẹ-phải-đi-tìm-mình. Điển hình của bệnh tự cho mình là cái rốn của vũ trụ. Dĩ nhiên không thể kể tới thói quen của nguyên chủ, con bé muốn gì cũng cho. Nguyên chủ là điển hình của việc quá dễ mềm lòng với con gái. Nhưng Lâm Lam thì không như vậy, cô sẽ không nuông chiều. Thứ nhất, cô không thích trẻ con, chiếu cố bọn chúng là từ trách nhiệm. Thứ hai, không phải con mình thì đau lòng làm gì? Haha.

Trở về nhà, Lâm Lam chỉ nghe thấy từ trên nhà chính đang vang lên giọng nói của mẹ chồng và chị dâu thứ hai. Giọng của chị dâu thứ hai vang lên vừa tức vừa giận: “Nào có người như vậy, dám tự tiện vay tiền trong đội? Ai lại không biết là cô ta đem đứa nhỏ làm bình phong, muốn tự tiêu tiền? Muốn xem bệnh? Sao trước kia không thấy cô ta dụng tâm đối xử với bọn nhỏ, giờ lại giả bộ bày trò?”.

Trong cái nhà này tiền bạc do mẹ chồng giữ hết, một xu một hào cũng do mẹ chồng chi, bọn họ còn không trữ riêng ra được một xu tiền nào, mà người đàn bà đanh đá kia lại dám chạy lên đội đi mượn. Có biết cái gì gọi là xấu hổ không hử? Cô ta uống thuốc trừ sâu chết trốn làm chuyện này còn chưa xong, lại còn dám đi vay tiền. Làm sao lại có thể có loại người không thể diện đến như vậy?

Bà Hàn cũng tức giận, nhưng mà ông Hàn đã trấn an qua, đem cơn giận của bà tiêu diệt hơn nửa, nói cho bà biết bệnh của Tiểu Vượng sớm muộn cũng phải xem nếu không sẽ bị người ta nói xấu. Cầm năm đồng tiền đi xem bệnh, nếu kết quả không tốt thì nhà đứa thứ ba cũng hết hy vọng, sau này sẽ không lấy đó làm cớ để gây lộn ầm ĩ nữa. Bà Hàn suy nghĩ một hồi, rồi cho rằng mình nên rộng lượng không gây tranh cãi với người phụ nữ đanh đá kia, dù sao Tiểu Vượng cũng là cháu mình. Nhưng cứ nghĩ đến việc cô ta dám đi đại đội vay tiền, một lần mượn chính là năm đồng tiền, bà lại cảm thấy tức chết. Trong nhà một xu một hào cũng phải do bà quản, người khác dám cầm một hào tiền chính là khiêu chiến quyền uy của bà, không thể nhịn được. Huống chi năm đồng tiền là số tiền không nhỏ, ai lại có thể tùy tiện lấy ra một đồng tiền hả? Ông Hàn trực tiếp nói với bà: “Thằng ba gửi cho bà mấy nghìn đồng mà bà còn phải so đo năm đồng tiền này à?”. Vừa nghe tới mấy nghìn khối tiền, Bà Hàn lại thấy thịt đau muốn chết, liền không cho ông Hàn nói thêm gì, miễn cho người khác nghe thấy lại tưởng bà ghen tị chiếm lợi, mà vợ của thằng Ba biết được lại làm ầm ĩ lên.

“Mẹ, mẹ không quản cô ta sao? Còn có, cô ta muốn làm nhà nữa đó!” – chị dâu thứ hai tức giận nói – “Con nghĩ mẹ nên đuổi cô ta về nhà mẹ đẻ đi. Chú Ba bây giờ đã là quân nhân, dù sao muốn kiếm vợ hiền cũng có thể tìm được, làm gì lại lấy một người phụ nữ chanh chua không nên thân, đanh đá như cọp mẹ lại còn không hiếu thuận nữa”.

Lúc này vừa vặn Lâm Lam bước vào sân, cười nói: “Cảm ơn chị dâu thứ đã quan tâm, phiền chị quá. Yên tâm đi, em không hiền lành, mà đời này cũng sẽ không hiền lành. Nhưng mà, chồng em sẽ không bỏ em”. Tôi cho chị tức chết, thích khích bác phải không? Với tính khí của Hàn Thanh Tùng, nguyên chủ làm trời làm đất gì thì anh ta cũng sẽ nhìn bọn trẻ trước. Mình không bắt nạt bọn trẻ, ở nhà dạy con cho anh ta, anh ta lại chẳng cảm động tới rớt nước mắt ý.

“Cô!” – chị dâu thứ hai cảm thấy em dâu Ba này quá kiêu ngạo rồi đấy.

Bà Hàn tức giận nói: “Cô còn nói? Cả ngày không chịu làm việc. Huyện thành là nơi nào mà cô cũng tùy tiện đi?”

Lâm Lam cười híp mắt nói: “Cho dù con không làm được công điểm nào, nhưng cha bọn nhỏ kiếm tiền cũng đủ nuôi con mà mẹ?”. Muốn cho tôi không còn sức mà sống? Đời này không có nội công, chị đây không có món võ phòng thân đi bộ năm mươi dặm đường cũng mệt muốn rã họng rồi đó nha. Lâm Lam thấy mẹ chồng cùng chị dâu thứ hai còn đang tức giận, thì mặt tỉnh queo quạt gió thổi lửa: “À đúng rồi, Mạch Tuệ vào huyện thành giặt quần áo cho cô út đã mòn cả tay. Đứa bé này cũng không nỡ để cho cô của nó vất vả. Thế nên cô út đem con bé đến cửa hàng bách hóa nhìn giày da, nói rằng để bà nội mua cho con bé một đôi”.

Bà Hàn khí nóng bốc lên đầu rồi, năm đồng tiền kia đã khiến bà nghiến răng nghiến lợi, lúc này còn nói tới giày da. Một đôi giày da cũng đến bảy, tám đồng tiền, ai dám tự tiện mua một đôi? Bà Hàn tức giận trút lên đầu Mạch Tuệ: “Con nít con nôi mới bao nhiêu tuổi mà đòi chưng diện? Cũng không xem lại cái mặt mình đi, xem có xứng đi giày da hay là không?” – trừ con gái bé bỏng của mình, Bà Hàn không coi ai vào trong mắt, hơn nữa con bé nhà thằng Ba, không xứng là không xứng.

Lâm Lam nghe mẹ chồng nói vậy chính là gãi đúng chỗ ngứa, vốn dĩ cô muốn khích bác mối quan hệ giữa Mạch Tuệ và mẹ chồng cùng em chồng, tránh cho mấy người này mượn cơ hội xúi giục Mạch Tuệ, Đại Vượng không yêu mẹ mình. Lâm Lam thêm dầu vào lửa nói: “Nói gì vậy? Tại sao con gái mẹ được đeo giày da, con gái con lại không được mang chứ? Tiền này lại là do cha của con bé kiếm được”

Mạch Tuệ quả nhiên nghe lọt tai, nước mắt rơi từng giọt từng giọt xuống đất nhìn Lâm Lam, mẹ che chở mình, mẹ vì mình nói chuyện. Bà Nội có tiền cũng tiêu cho cô út chứ không cho mình, nhưng tiền kia vốn dĩ là do cha mình kiếm được mà. Mạch Tuệ thương tâm khóc rống lên, ôm mặt chạy về phòng phía đông hờn dỗi. Con bé vốn ngủ trong phòng bà nội, ghét bỏ phòng phía đông vừa hẹp vừa tối vừa thối vừa bẩn. Nhưng lúc này con bé chẳng quan tâm gì hết. Bà Hàn bị Lâm Lam làm giận đến run người, dùng ngón tay run run mà chỉ vào Lâm Lam. Lâm Lam cười nói:

“Ai chà, mẹ…mẹ đừng tức giận. Bị chọc tức không đáng!” – gọi một người xa lạ là mẹ khiến cho Lâm Lam không quen. Nhưng tuổi lớn rồi, nếu trúng gió là phiền toái vô cùng. Lâm Lam dẫn Tiểu Vượng về phòng phía đông, trong miệng còn hừ hừ câu hát: “Hôm nay người dân cao hứng vô cùng, cao hứng vô cùng a~”

Bà Hàn cùng chị dâu thứ hai nhìn nhau. Xem đi, đây là cái tính tình gì vậy? Bà Hàn mắng thầm: “Còn không bằng nhảy sông treo cổ uống thuốc trừ sâu tự vẫn quách đi cho rồi!”. Lúc đầu tìm ngược là cô ta, lúc này không tìm chết mà cùng con hổ mặt cười nhập vào nhau đặc biệt khiến người khác giận sôi gan. Hay là bị vật không sạch sẽ nhập thân? Hay là bí mật tìm đạo nhân tới nhìn xem một chút?

Lâm Lam trở về phòng phía đông liền cho Tiểu Vượng nằm xuống nghỉ ngơi chờ lát nữa ăn cơm. Còn cô thì đem kẹo đường Dương Hàm cho lấy một viên nhét vào miệng Mạch Tuệ. Tát một cái thưởng một viên kẹo nha, hơn nữa cô nhóc đang thương tâm lại được người an ủi, như vậy con bé mới có suy nghĩ trong lòng là mẹ ruột ôn nhu thân cận chứ sao.

Mạch Tuệ ăn kẹo ngọt ngào, đầu chôn trong lòng Lâm Lam ủy khuất: “Mẹ, bà nội thật thiên vị!”. Lâm Lam có chút cuống chân cuống tay, cả người cứng nhắc đổ mồ hôi lạnh hận không tránh ngay được. Tiểu Vượng mới bốn tuổi, bé như vậy còn được. Mạch Tuệ đã chín tuổi, Lâm Lam ôm không được đẩy không ra mà cũng không biết làm thế nào mới tốt. Sợ Mạch Tuệ nghi ngờ, Lâm Lam đành nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng con bé: “Mẹ đem Tiểu Vượng đi khám bệnh, được người ta cho mấy viên kẹo đường”.

Mạch Tuệ khóc nghẹn: “Đúng là mẹ tốt với con nhất”. Bà nội chỉ bảo mình hầu hạ cô út, giặt quần áo cho cô út, bưng trà dâng nước. Nhưng chưa bao giờ khen mình một tiếng, mà mẹ mình cho tới giờ không nỡ bắt mình làm việc gì. Huhu, đúng là mẹ mình quá tốt. Lâm Lam vuốt ve tóc Mạch Tuệ, học giọng điệu hiền hòa của những người mẹ khác mà dụ dỗ con gái: “Mạch Tuệ ngoan, con yên tâm. Sau này ở riêng có tiền, mẹ nhất định sẽ mua giày da, mua váy hoa cho con”.

“Nhưng…..nhưng nghe ý bà nội, nếu ở riêng sẽ đuổi thẳng chúng ta đi mà không cho tiền…”

Lâm Lam cười nói: “Chuyện ấy cũng không phải mình bà nội quyết định được!”.

Trời muốn mưa, mẹ phải gả cho người ta, con trai muốn chuyển nghề….là những thứ mà sức người không thể làm được. Sau một hồi, ở nhà phía tây cũng vang lên tiếng khóc, là tiếng của chị dâu thứ Hai.

Chị ta khóc vì nhà nghèo, thiên vị, nhà thứ hai cùng nhà thứ nhất còn chen chúc ở phía Tây. Một nhà ngủ kháng phía Bắc, một nhà nằm kháng phía Nam, trẻ con thì ngủ chung với ông bà nội ở phía Đông. Nhưng nhà thứ ba lại có thể ở hẳn một phòng phía Đông. Em dâu Ba còn cả ngày giả chết không làm việc, để cho mọi người trong nhà nuôi không cô ta.

Tại sao phải vậy? Mình chạy đông chạy tây mới có tem phiếu, sợ quá hạn, qua thời gian ngắn lại phải đổi cho người ta dùng trước đến tận giờ mới đủ dùng. Nhưng không có tiền đi lại huyện thành để mua đồ, sợ ra chỉ có đến Tết mới có thể lựa lời nói chuyện với mẹ chồng để xin vài đồng đi xe. Người phụ nữ đanh đá kia làm vậy được, vậy mình cũng lên đội vay tiền.

Chị dâu cả trở lại, nghe thấy trong nhà có người khóc, lúc đầu còn tưởng là em dâu ba, cẩn thận nghe lại hóa ra là em dâu thứ, nhất thời trong lòng suy tính. Chị ta về trễ không kịp nấu cơm chiều, mẹ chồng chắc lại bắt em dâu thứ nấu cơm khiến em dâu thứ không vui. Nghĩ rồi chị ta lại nói: “Đây, để chị nấu cơm!”.

Lúc này Lâm Lam từ phòng phía đông ra ngoài, thấy chị dâu cả bèn cười nói: “Chị dâu cả, để em giúp chị nấu cơm tối nhé!”.

Chị dâu cả nghe được liền bị dọa sợ run rẩy, trả lời theo bản năng: “Không cần! Không cần đâu! Em đưa cháu đi khám bệnh ở huyện thành sẽ mệt, cứ nghỉ ngơi đi”. Trước kia em dâu ba cả ngày mặt mũi sa sầm, với ai cũng như vậy, giống như người ta thiếu nợ em dâu ba một lọ thuốc trừ sâu ấy. Mở miệng là muốn người ta nghẹn khuất, nên chẳng ai dám nói chuyện với em ấy. Lúc này em ấy lại nói năng hòa nhã như vậy, còn chủ động muốn làm cơm chiều cùng. Chị dâu cả sợ cô em dâu ba này có dụng ý khác, hay là em dâu ba muốn đổ thuốc trừ sâu trong đồ ăn độc chết cả nhà? Nghĩ tới đây chị dâu cả rùng mình sợ hãi, liền chạy vội đi nấu cơm, thuận tiện làm sao suy nghĩ để sau này không tạo cơ hội cho em dâu ba làm xằng bậy. Đều nói chó sủa là chó không cắn, trước kia em dâu ba cả ngày không ai động đến cũng không động đến ai chỉ biết tự hành hạ bản thân. Giờ này em ấy không muốn tự ngược bản thân nên đi cắn người khác hả? Nghĩ đến đây chị dâu cả càng quả quyết muốn cho nhà thứ ba ra ở riêng, ngay và luôn.

Lâm Lam buông tay, không phải là cô lười biếng, là người ta không dám cho cô làm nhé. Lâm Lam nhìn xung quanh, chủ động cầm chổi quét sân. Trong nhà nuôi vài con gà nên trong sân bẩn vô cùng. Cô phải quét sân thật sạch, dù sao cũng sắp tới giờ cơm, đêm xuống trời cũng mau lạnh lắm.

Quét sân xong xuôi, Lâm Lam thấy ba bé trai còn chưa về nhà liền ra ngoài tìm.

Nhị Vượng còn tốt, miệng lưỡi trơn tru không thật, hằng ngày từ từ thay đổi nhận thức là được, nhưng Tam vượng thích nghịch nước, thực sự phải nghiêm nghị chút mới có thể quản tốt đúng không?

Lâm Lam không có kinh nghiệm giáo dục trẻ con, đơn giản là dựa vào kinh nghiệm sống của bản thân để chỉ bảo bọn trẻ. Còn có Đại Vượng đã lớn tuổi, khiến cho Lâm Lam thấy to cả đầu. Lâm Lam dự tính đi sông Nam Hà để xem, sợ ba đứa trẻ có đứa nào chuột rút trong lúc bơi, dù sao thì đều thiếu dinh dưỡng, nhỡ đâu có đứa bị chuột rút thì sao. Bơi lội sợ nhất là bị chuột rút đấy.

Đi tới cửa thôn, Lâm Lam thấy mấy bé trai đang chơi trò đánh trận giả, phân đội để đánh.

Đứa bé thủ lĩnh cao cao, tóc húi cua, mày rậm mắt to. Tuổi tuy không lớn nhưng lại có một cỗ anh khí, thân thể chắc nịch như con nghé con. Cậu ta đang chỉ huy các bạn nhỏ như vậy như vậy, nói đạo lý rất rõ ràng. Đây chính là Đại Vượng.

Cậu nhóc thích làm thống lãnh, mà các bạn nhỏ cũng rất nghe cậu nhóc, nếu ai có chất vấn địa vị của cậu nhóc thì ắt là sẽ xảy ra xung đột. Mà đúng là có một đứa bé lớn hơn không phục việc Đại Vượng trở thành thống lãnh bèn buông lời khiêu khích.

Thế là hai đứa bé đánh nhau.

Những đứa trẻ khác hưng phấn vây xung quanh, tay nắm thành đấm hò hét: “Đánh! Đánh đi! Đại Vượng cố gắng lên!”

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!