Chương 119: Đại kết cục (Phần 1)

Editor: Miri

- ----------------

Đây đã là cách gọi vô cùng xa lạ.

Ở đời trước, khi bọn họ gọi đối phương như vậy, ngay sau đó luôn là muốn đưa đối phương vào chỗ chết.

Chỉ là Tần Diễn cũng chưa từng thật sự muốn giết hắn, mà Phó Trường Lăng lại luôn là thật tình thật lòng muốn giết y.

Nhưng mà giờ này khắc này, khi bọn họ đụng vào đối phương, gọi nhau bằng tên gọi chứa đầy quá khứ giết chóc kia, lại có thể cảm nhận được sự dịu dàng thấm qua năm tháng.

Phó Trường Lăng hít sâu một hơi, hắn đột nhiên vươn tay ôm người vào trong lồng ngực.

Ai cũng chưa nói câu nào, lẳng lặng ôm, rúc vào trong nhau.

Đợi một hồi, bên cạnh truyền đến tiếng bước chân, Phó Trường Lăng mới buông Tần Diễn, cùng Tần Diễn nhìn qua bên cạnh, lập tức thấy Tạ Ngọc Thanh đứng ở trên hành lang dài. Nàng nhìn chăm chú vào Tần Diễn, một lát sau, nàng cười lên: "Sư đệ."

"Sư tỷ."

Tần Diễn cũng cười lên, Phó Trường Lăng xoay người sang chỗ khác, vẫy tay nói: "Tới đây ngồi đi."

Nói xong, hắn liền đưa hai người vào phòng.

Phó Trường Lăng đi đến trước bàn, mời Tần Diễn và Tạ Ngọc Thanh cùng nhau ngồi xuống.

Chẳng bao lâu, bên ngoài lại truyền đến tiếng trượng trúc gõ mặt đất, ba người cùng nhau nhìn qua, thấy Tô Vấn Cơ đã đi tới cửa, nhẹ nhàng cười: "Quấy rầy các ngươi rồi?"

"Làm gì có."

Phó Trường Lăng bật cười: "Ngươi tới đúng lúc đó, đã lâu không ngồi xuống tâm sự với nhau rồi."

Phó Trường Lăng nói xong thì đứng dậy, dẫn Tô Vấn Cơ đi vào phòng.

Tô Vấn Cơ nhờ hắn dẫn đường ngồi xuống, gật gật đầu với hắn, cảm tạ nói: "Làm phiền đạo quân."

"Không có người ngoài thì kêu ta Trường Lăng đi."

Phó Trường Lăng ngồi xuống, rót trà cho ba người. Mưa còn đang rơi bên ngoài, rất nhiều tu sĩ còn đang ngộ đạo, Tô Vấn Cơ nâng tách trà lên, ôn hòa nói: "Trận linh vũ này của A Diễn, lại tạo phúc cho mọi người."

Tần Diễn cười cười không nói, ba người uống vài tách trà, nói vài chuyện nhàn tản này kia, không ai nhắc đến tình trạng Vân Trạch hiện tại, cũng không nói đến tương lai.

Trong lời hàn huyên đều là những chuyện vụn vặt, nói một hồi, Phó Trường Lăng mở lời nói vài thứ sâu sắc về tu đạo.

Như thể chưa có chuyện gì xảy ra, như thể bọn họ vẫn chỉ là đệ tử Hồng Mông Thiên cung, ngẫu nhiên gặp nhau ngồi xuống, uống trà bàn về tu đạo, nghĩ sau này phi thăng thế nào, làm sao để thành tu sĩ cấp cao.

Bốn người hàn huyên trong chốc lát, mưa cũng dần ngừng, Tạ Ngọc Thanh uống ngụm trà, rốt cuộc nói: "Càn Khôn thành, bây giờ đã đầy rồi."

Mọi người đều trầm mặc, Tô Vấn Cơ nhìn lướt qua mọi người: "Các ngươi có tính toán gì không?"

"Ta phải trở về, thành trì ta xây còn rất nhiều người, ta phải trở về che chở bọn họ." Tạ Ngọc Thanh có suy nghĩ mục đích rõ ràng, Tô Vấn Cơ gật đầu, quay đầu nhìn về phía Phó Trường Lăng. Phó Trường Lăng nghĩ nghĩ, chậm rãi nói: "Gần đây ta mơ hồ thể ngộ được vài điều, sợ không bao lâu sẽ đột phá. Ta muốn bế quan, nhìn xem có đột phá được không."

"A Diễn, ngươi thì sao?"

Tô Vấn Cơ ngẩng đầu nhìn về phía Tần Diễn, Tần Diễn do dự một lát, rốt cuộc nói: "Ta không biết."

"Các ngươi bảo ta đi đâu," Tần Diễn cười khổ một tiếng, "Thì ta đi đó."

"Sư phụ......" Tần Diễn mở miệng, lại dừng một chút, một lát sau, y thay đổi xưng hô, mới nói, "Ma Tôn mới vừa khai đại môn Nghiệp Ngục, lúc này còn chưa tới thời kỳ toàn thịnh. Nếu thương thế hắn khỏi hẳn thì cũng sẽ dễ dàng tìm ra Càn Khôn thành. Sợ đến lúc đó, hắn sẽ lập tức mang đại quân đến đánh, tu sĩ bên trong Càn Khôn thành đều sẽ hóa thành chất dinh dưỡng cho Nghiệp Ngục."

Nói xong, Tần Diễn liếc mắt qua nhìn bọn họ: "Mọi người phải chuẩn bị sớm."

"Rốt cuộc Giang Dạ Bạch mạnh tới mức nào?"

Tạ Ngọc Thanh nhíu mày, Tần Diễn nghĩ nghĩ, từ từ nói: "Nếu là thời kỳ toàn thịnh, chỉ có Thiên Đạo chế ngự được."

"Vậy không bằng tiến công ngay bây giờ?" Tạ Ngọc Thanh lập tức nói, "Nhân lúc hắn còn yếu, cả đám chúng ta cùng nhau tiến công Vô Cấu cung thì sao?"

" Trong Vô Cấu cung có bốn vị Độ Kiếp tọa trấn. Minh Ngạn, Minh Tu, Việt Tư Nam, Mai Tử Quân. Việt Tư Nam chỉ vừa đột phá, nhưng ba vị khác đều là nhân vật Độ Kiếp đứng đầu Nghiệp Ngục. Mà chúng ta bên này, tuy có gần mười vị Độ Kiếp, nhưng đa số đều là y tu và mệnh sư không có chiến lực. Người thật sự có thể lên chiến trường thì có ba chúng ta, nhưng ba người chúng ta đều mới nhập Độ Kiếp không lâu, thực lực không đáng kể. Mà trên bọn chúng còn có Giang Dạ Bạch tọa trấn. Dù hắn không toàn thịnh, nhưng thực lực Giang Dạ Bạch cũng rất khó lường."

Tần Diễn nghiêm túc phân tích, tất cả mọi người đều im lặng.

"Tu sĩ Độ Kiếp bên ta, còn một vị."

Tô Vấn Cơ đột nhiên mở miệng, ba người khác đồng thời quay mặt nhìn, Tô Vấn Cơ nhỏ giọng xuống, nói tên người nọ: "Lận gia gia chủ, Lận Nhai."

"Toàn bộ Lận thị đều là kiếm tu, dù Lận Nhai không tới thì cũng là một nguồn chiến lực lớn." Tạ Ngọc Thanh phân tích nói, "Nhưng bọn họ hiện giờ còn chưa chịu xuất quan sao?"

Từ sau khi Lận Trần chết, Lận thị liền phong quan tự thủ trong địa phận của Lận thị, gần như không ra ngoài.

"Ta đã thông tri Lận gia chủ, ngài ấy còn đang suy nghĩ. Nhưng, nếu Nghiệp Ngục tiến công Lận thị, thì chắc họ cũng không cần nghĩ nhiều nữa?"

Tô Vấn Cơ cười cười: "Dù thế nào cũng phải tới."

"Nếu Lận Nhai chịu tới, chúng ta sẽ có thêm chút thời gian."

Tần Diễn nói xong, giương mắt nhìn về phía Phó Trường Lăng: "Cần phải có một người có thể áp chế Giang Dạ Bạch."

"Ta hiểu." Phó Trường Lăng lên tiếng, "Kỳ thật ta cảm thấy, ta có lẽ đã tham ngộ được một chút rồi, cho ta thêm thời gian."

Phó Trường Lăng giương mắt: "Nhiều nhất ba tháng, có thể chứ?"

"Được."

Tạ Ngọc Thanh quyết đoán mở miệng, Tô Vấn Cơ cười lên: "Chỉ cần đạo quân có tâm, tại hạ tất nhiên toàn lực tương trợ."

"Ta không dị nghị."

"Thẩm tiền bối nói thương thế ta sao rồi?"

Phó Trường Lăng hỏi Tô Vấn Cơ, Tô Vấn Cơ cung kính nói: "Tĩnh dưỡng hai ngày thì không có gì đáng ngại."

Phó Trường Lăng gật đầu: "Vậy thế này đi, hai ngày sau, ta bế quan tại tháp ngộ đạo, các ngươi chuẩn bị. Nếu ta có thể tham ngộ Thiên Đạo, đó là tốt nhất. Nếu không thể, chúng ta phải bảo vệ Càn Khôn thành, thề sống chết một trận chiến."

"Giang Dạ Bạch đã mất ý định nghị hòa," ánh mắt Phó Trường Lăng lạnh xuống, "Chúng ta đây chỉ có thể ép họ về lại Nghiệp Ngục."

"Tốt." Tô Vấn Cơ cười cười, chắp tay nói, "Toàn nghe đạo quân phân phó."

"Tốt." Tạ Ngọc Thanh cũng trả lời theo, nàng đứng dậy, "Vậy ta lập tức trở về, chuẩn bị phù văn trận pháp."

"Điều pháp tu trong thành qua đi," Phó Trường Lăng giương mắt nhìn về phía Tô Vấn Cơ, "Giúp đỡ sư tỷ tu sửa thành mới."

"Vâng."

Hai người đáp ứng, Phó Trường Lăng nâng tay, một họa đồ liền nhẹ nhàng rơi xuống trải rộng trên bàn. Phó Trường Lăng cùng Tô Vấn Cơ, Tạ Ngọc Thanh thương nghị toàn bộ bố trí của chiến cuộc, Tần Diễn vẫn luôn ngồi ở bên cạnh, lẳng lặng nghe.

Chờ Phó Trường Lăng thương lượng hết mọi chuyện với hai người nọ thì đêm cũng đã khuya. Phó Trường Lăng tiễn hai người rời đi, khi trở lại trong phòng thì thấy Tần Diễn ngồi ở bên cạnh bàn. Y lẳng lặng ngóng nhìn địa đồ, không nói một lời, nhưng Phó Trường Lăng lại cảm thấy có một loại áp lực vô hình lan rộng ra xung quanh.

Hắn đứng ở cửa, không dám đi về phía trước. Qua hồi lâu, Tần Diễn ngẩng đầu nhìn về phía Phó Trường Lăng, y nhìn chăm chú vào hắn, chỉ hỏi một câu: "Ngươi đuổi người Nghiệp Ngục về lại Nghiệp Ngục, sau đó thì sao?"

"Nghiệp Ngục đã không còn linh khí."

Tần Diễn nói vô cùng vững vàng: "Vân Trạch rút linh khí Nghiệp Ngục ba ngàn năm, ngươi đuổi bọn họ về Nghiệp Ngục, đó là đưa họ tới chỗ chết."

Phó Trường Lăng không nói gì, hắn ngừng tại chỗ, đã lâu sau, hắn nhẹ nhàng cười: "Vậy phải làm sao bây giờ?"

Hắn giương mắt, nhìn Tần Diễn: "Phải làm thế nào, sư huynh nói cho ta biết đi."

Tần Diễn im lặng, Phó Trường Lăng đi ra phía trước, hắn ngừng ở bên cạnh Tần Diễn, ngồi xổm xuống: "Sư huynh, không phải ta không cho bọn họ đường sống, là Giang Dạ Bạch không có cho Vân Trạch đường sống."

"Nhưng Vân Trạch không đúng."

Tần Diễn nhíu mày, y ấp úng mở miệng: "Trường Lăng, ngươi biết ta đi vào Vân Trạch bằng cách nào sao? Ngươi biết Nghiệp Ngục trông thế nào sao? Ngươi biết......"

Tần Diễn dừng tiếng nói, đã lâu sau, y mới khàn khàn mở miệng: "Ta trải qua cái gì sao?"

Phó Trường Lăng không nói gì, hắn nhìn y.

Thần sắc Tần Diễn vô cùng bình tĩnh, nhưng trong bình tĩnh đó lại mang theo run rẩy cùng thống khổ mơ hồ.

"Ngươi muốn cho ta biết không?"

Phó Trường Lăng bình tĩnh đáp, Tần Diễn không nói gì. Trong đôi mắt luôn luôn xinh đẹp kia dường như đang chứa hơi nước.

Y rõ ràng đang ngay trước mặt Phó Trường Lăng, rõ ràng hai người đã ngồi gần nhau tới vậy, nhưng lại có một khắc, Phó Trường Lăng vẫn cảm thấy y cách hắn quá xa.

Xa đến mức hắn thậm chí còn không biết Tần Diễn lúc này, rốt cuộc có bao nhiêu thống khổ, bao nhiêu khổ sở.

Tại sao y không khóc?

Phó Trường Lăng nâng tay, vuốt ve khuôn mặt của y. Trên tay hắn mang theo vết chai mỏng, vuốt ve qua khuôn mặt mượt mà của Tần Diễn.

"Ta có thể biết không?"

Hắn nghiêm túc hỏi y khiến Tần Diễn ngẩn người, cũng chính trong một khắc đó, Phó Trường Lăng đột nhiên nhoài về phía trước, một tay kéo người ôm vào lòng.

Cũng chính vào khoảnh khắc hắn ôm Tần Diễn vào lòng kia, thần thức Phó Trường Lăng tham nhập thẳng vào thức hải y. Thần thức hai người đụng vào nhau, Tần Diễn giật mình muốn lui ra, Phó Trường Lăng lại tiến lên theo y, thẳng tay đè y xuống đất.

Án thư bị bọn họ đẩy ra, tay áo giao điệp lên nhau. Thần thức bọn họ như hai nhánh sông giao nhau ở khúc ngoặt, va chạm mạnh mẽ vào nhau, xô nhau tạo thành đợt sóng kịch liệt xong lại nhanh chóng dung hợp.

Đây là thuật song tu cấp cao của Tu Chân giới, khiến cho hai người gần như không còn bất kì bí mật nào, không có bất kì cái gì có thể che giấu, đan chéo giao hợp những góc bí ẩn nhất của bản thân, rồi sau đó trong khoảnh khắc kí ức như sóng triều cuốn đến, đột ngột dâng trào.

Là người có thần thức bị xâm lấn, Tần Diễn chỉ chống cự nhè nhẹ một lúc, liền hoàn toàn bị áp đảo. Thức hải như nước giao hòa vào, đụng vào, bộc phát ra khoái cảm tràn trề, kích thích y vô thức căng chặt cơ thể, siết chặt nắm tay. Y khe khẽ thở dốc, bị ép phải nhìn vào quá khứ.

Phó Trường Lăng vẫn luôn rất tỉnh táo. Hắn tỉnh táo cảm giác được toàn bộ kí ức của Tần Diễn, cảm nhận được toàn bộ niềm vui của y, tiếp thu hết thảy nỗi buồn. Cảm nhận được thuở thơ ấu, y ngồi trên thuyền nhỏ dựng bằng thi cốt, bị từng đôi tay đẩy về phía trước, nhìn mẫu thân hòa tan chết chìm trong sông, nhìn trời đỏ như máu. Hắn cảm nhận được mùi máu tươi theo gió xộc vào khoang mũi, trở thành nhan sắc vĩnh hằng của Nghiệp Ngục.

Cảm nhận y được mẫu thân ôm, khi đi ở trên đất đai khô cằn nứt nẻ, nhìn thi cốt đầy đất kia, tuyệt vọng vô tận trong lòng.

Tần Diễn bé nhỏ đi qua từng nơi, những gì nghe được, thấy được, đều là chết chóc, là rên rỉ, là thống khổ.

Mà khi y đi vào Vân Trạch, thứ đầu tiên lọt vào ánh mắt ấy, rõ ràng đang ở thây sơn biển máu, rõ ràng là bộ dạng tàn nhẫn nhất của Vân Trạch, nhưng thứ y nhìn thấy, lại là trời xanh, mây trắng, chim bay.

Vì thế y nhịn không được hỏi một câu ―― đây là Vân Trạch sao?

Đây là tu chân thịnh thế được Nghiệp Ngục dùng máu tươi để nuôi dưỡng.

Sau đó hắn đi theo tầm mắt y, nhìn y gặp được Giang Dạ Bạch, nhìn y trải qua thơ ấu, nhìn y từng chút lớn lên, nhìn y tự hỏi trong lòng tại sao lại trân trọng yêu quý thế giới tốt đẹp này.

Hóa ra hết thảy đều có nguyên do, hóa ra bởi vì y đã thấy một thế giới tuyệt vọng hắc ám tận cùng, mới có thể đối mỗi một phần tốt đẹp này, quý trọng như thế.

Hắn cảm nhận tất cả hủy hoại Tần Diễn cảm nhận, cảm nhận tất cả đau khổ Tần Diễn trải qua.

Bị sư phụ tính kế, bị tông môn vứt bỏ, bị người trong lòng ghét hận.

Trên Thẩm Mệnh đài, tay mổ tình căn, không hận không oán, lại trùng sinh một lần.

Kí ức bị xé rách mở ra thống khổ đã được khoái cảm tột cùng cọ rửa qua, nhưng hồi ức quá đau đớn, Tần Diễn rốt cuộc vẫn là nhịn không được mà nức nở vài tiếng khóc.

Phó Trường Lăng nhắm mắt lại, những hình ảnh này là đau khổ của Tần Diễn, cũng là lăng trì dành cho hắn.

Tại sao hắn không sớm ở bên cạnh Tần Diễn, tại sao không sớm biết mọi chuyện, tại sao không thể sớm bồi bạn y?

"Yến Minh......"

Phó Trường Lăng ôm chặt y, hắn thì thào tên y, trong thanh âm mất tiếng: "Yến Minh......"

Tần Diễn nghe tiếng Phó Trường Lăng, rốt cuộc không khống chế được nữa, đột nhiên khóc to thành tiếng.

Tiếng khóc đầu tiên vang lên, mọi chuyện tựa hồ đều thuận lý thành chương, Tần Diễn nằm bất lực trên nền đất, dùng tay che khuất đôi mắt, khóc thành từng tiếng đứt quãng.

Phó Trường Lăng ôm chặt y.

Hắn chôn mình vào trong thế giới của y, linh hồn của y, mọi thứ của y.

Bọn họ chưa từng gần nhau đến vậy, toàn bộ vui buồn trong sinh mệnh, san sẻ cho nhau, đan chéo ba mươi năm, dường như rốt cuộc đã có thể thật sự trần trụi lộ ra.

Bọn họ sớm nên thế này.

Sớm là sinh mệnh an ủi nhau, là người duy nhất cho nhau trên thế gian này.

Linh hồn, vận mệnh, sinh tử của họ, đã sớm dây dưa ở bên nhau, không còn một chút che giấu.

Trời mưa to trút nước, tiếng sấm cùng tiếng mưa rơi che lấp hết thảy thanh âm.

Tần Diễn cả đời này, lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất, khóc rống thành tiếng.

Y ôm chặt người kia, đó là mảnh gỗ giúp y nổi lên mặt nước, là cứu rỗi của y.

"Phó Trường Lăng."

Vào khoảnh khắc cuối cùng, bọn họ nằm ôm cạnh nhau, Phó Trường Lăng nhẹ nhàng áp trán mình vào trán y, nghe y mờ mịt hỏi: "Cái gì là đúng, cái gì là sai?"

"Ngươi chính là đúng, tất cả đều là sai."

Phó Trường Lăng bình tĩnh mở miệng: "Yến Minh, ta không muốn nghĩ những thứ khác nữa."

Hắn nhắm mắt lại: "Chúng ta không phải thần minh, ta không cứu được thương sinh, ta chỉ hy vọng ngươi, hy vọng chúng ta, có thể tiếp tục sống sót bình an."

"Ta và ngươi không giống nhau, kỳ thật ta rất yếu đuối, rất bình thường, lòng ta không có thương sinh, ta chỉ muốn làm một người thường mà thôi."

"Muốn cùng ngươi thành thân," Phó Trường Lăng cười rộ lên, tựa hồ nghĩ tới tương lai, "Muốn cùng ngươi sống bên nhau, muốn vì ngươi trồng đầy hoa núi, muốn cùng ngươi uống một chén rượu, cùng nhau luyện kiếm."

"Muốn gọi ngươi sư huynh," Phó Trường Lăng ngẩng đầu, ý cười lan vào trong mắt, "Vẫn muốn tiếp tục gọi ngươi như vậy."

Tần Diễn nghe thế thì cúi đầu, cũng nhịn không được cười lên:

"Ngươi vẫn luôn nói mình không có chí lớn, nhưng lại làm tốt hơn người khác gần như trong mọi thứ."

"Bởi vì ta thích ngươi chứ sao."

Phó Trường Lăng không hề ngượng ngùng chút nào, nhìn vào Tần Diễn nói thẳng: "Người sư huynh thích cũng không thể quá kém cỏi được."

Tần Diễn nghe Phó Trường Lăng thổ lộ, cười không nói gì.

"Sư huynh," Phó Trường Lăng nâng tay, đặt lên sống lưng của y, "Tình căn của ngươi..."

"Hồn thứ tư, không có chém đứt hoàn toàn."

Tần Diễn bình tĩnh giải đáp: "Ngọc bội năm đó là do ta chế tác bằng tinh huyết đầu quả tim, bên trong bao hàm hồn thức của ta. Cái gọi là tình căn, vốn chính là luyện hóa cảm tình thành thật thể. Ngọc bội kia cũng bao hàm cả nó."

"Trước kia ngươi chưa từng nói ta biết."

"Trước kia ta cũng không biết."

Tần Diễn chần chờ một lát, sợ Phó Trường Lăng nghĩ nhiều, lại nói: "Không phải cố ý không nói."

"Ta biết."

Phó Trường Lăng dựa qua, kéo Tần Diễn vào lòng. Bọn họ hai người lẳng lặng dựa vào cùng nhau, sau một hồi, Phó Trường Lăng mới mở miệng: "Suy nghĩ của ngươi, ta hiểu. Ngươi nói đúng, kỳ thật Vân Trạch không đúng, Nghiệp Ngục, cũng không sai."

"Chỉ là ngươi ta, thật sự không có bao nhiêu lựa chọn. Nghiệp Ngục có công pháp kỳ lạ, nếu cứ để chúng từng bước xâm chiếm, để bọn họ lưu tại Vân Trạch, chắc chắn sẽ khiến trăm họ lầm than. A Diễn, chúng ta không cần phải suy xét đúng sai nữa."

"Mọi người sống sót," Phó Trường Lăng giương mắt nhìn y, "Chúng ta cũng vì bản thân sống sót mà chiến đấu, được không?"

Tần Diễn nhìn chăm chú vào Phó Trường Lăng, Phó Trường Lăng nghĩ nghĩ: "Nếu ngươi không làm được, vậy ngươi cứ sống vì ta, không cần nghĩ nhiều, được không?"

Tần Diễn im lặng, qua một hồi, y rốt cuộc ra tiếng: "Được."

"Ngủ đi."

Phó Trường Lăng cười cười: "Đừng phiền lòng mấy thứ này, ta thủ ngươi."

Nói xong, hắn nâng tay. Ngón tay nhẹ điểm lên, một đạo hoa quang liền rơi vào trong thức hải Tần Diễn.

Tần Diễn dựa vào hắn, nhắm mắt lại, lập tức ngủ.

Sau đó y mơ một giấc mộng vô cùng êm đềm, trong mộng là ở Hồng Mông Thiên cung. Khi y ngự kiếm bay, Phó Trường Lăng đuổi theo dưới đất, thở hổn hển kêu y: "Sư huynh, ngươi đừng bay nhanh như vậy chứ sư huynh, ta không nổi, ta chạy không nổi nữa..."

Đại Hoa đang chạy nhanh như sét bên cạnh Phó Trường Lăng, phát ra tiếng tru vui sướng, Tần Diễn ngẩng đầu lên, thấy bầu trời xanh quang đãng, cây cỏ sum suê bao quanh.

Phó Trường Lăng nghỉ ngơi hai ngày. Hai ngày này hắn cùng Tần Diễn chơi cờ, tâm sự, còn đi phòng bếp cùng nhau làm cơm. Phó Trường Lăng nếm thử tay nghề của y, cầm cái chén to khen: "Không hổ là tức phụ của ta, tay nghề này, hoàn mỹ."

Vừa dứt lời, chiếc đũa tựa như kiếm bay tới xẹt ngang qua mu bàn tay Phó Trường Lăng, dừng cách hắn trong gang tấc.

Phó Trường Lăng nuốt nuốt nước miếng, cầu sinh nói: "Ta chỉ thuận miệng thôi mà."

Hai ngày qua rất nhanh, thương thế Phó Trường Lăng sau khi được Thẩm Thanh Trúc xác nhận đã ổn, hắn lập tức muốn vào tháp ngộ đạo bế quan.

Tần Diễn đưa Phó Trường Lăng vào tháp, trước khi vào, Phó Trường Lăng vẫn còn đùa cợt vài câu với y, chờ tới cửa rồi, Phó Trường Lăng rất có tin tưởng nói: "Sau ba tháng, ta lập tức sẽ trở lại, ngươi không cần quá nhớ nhung ta."

Tần Diễn nhìn hắn, thần sắc bình tĩnh, nhẹ giọng nói: "Ừ."

"Không có ta, ngươi đừng suy nghĩ bậy bạ, tự chiếu cố bản thân, vui vẻ thêm một chút."

"Ừ."

"Vậy..." Phó Trường Lăng chần chừ, từ từ nói, "Ta đi nhé?"

"Ừ."

Phó Trường Lăng nghe vậy thì xoay người sang chỗ khác, hắn đi đến một nửa, thấy ven đường có một đóa hoa nhỏ nở rộ, hắn do dự một lát xong thì tiến về phía trước, khom lưng hái đóa hoa nhỏ này.

Hoa vào trong tay hắn một lát liền hóa thành một cây trâm bạch ngọc, Phó Trường Lăng đi trở về, giơ tay lấy đi trâm cài trên đầu Tần Diễn, cắm vào trâm bạch ngọc của mình.

Rồi sau đó hắn nhìn Tần Diễn, qua một hồi, lại bật cười.

"Ngươi chờ ta, chờ Vân Trạch khôi phục thịnh thế. Ta tới thú ngươi về."

Tần Diễn không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chăm chú vào hắn, qua hồi lâu, y từ từ cười lên, nụ cười kia rất nhẹ, mang theo vài phần bất đắc dĩ cùng bao dung.

Vẫn chỉ là một từ kia: "Ừ."

Phó Trường Lăng bắt đầu hưng phấn, nắm kim phiến xoay người, đi vào trong tháp ngộ đạo.

Cửa tháp từ từ khép lại, Tần Diễn lẳng lặng nhìn chăm chú vào bóng lưng hắn.

Y không biết bản thân y thích một người, có thể thích sâu đến mức nào.

Y cũng không biết, một thế giới, có thể trở nên tốt đẹp đến mức nào.

Nhưng y có Phó Trường Lăng, y nghĩ, người này, nhất định sẽ có thể khiến y nhìn thấy một thế giới tốt đẹp đến không thể tưởng tượng nổi.

Dù sao, đó cũng là Phó Trường Lăng.

Phó Trường Lăng trở lại tháp ngộ đạo rồi thì lên tầng cao nhất. Hắn ngồi xếp bằng giữa Thái Cực trận pháp, tay vê hoa sen, liền bắt đầu quay về đắm mình trong quá trình ngộ đạo.

Qua ngộ đạo, hắn có thể quan sát thiên địa, quan sát thiên tinh, quan sát phương hướng của linh khí, hướng đi của sông của núi, muốn từ mấy thứ này mà đi thăm dò ý nghĩa sâu xa của Thiên Đạo, thông thấu quy tắc vận hành của thế gian.

Nhưng mà lúc này đây, hắn lại đột nhiên nghĩ đến, tất cả mọi người đều chỉ thích ký thác hy vọng vào kẻ mạnh, lại luôn quên tự mình phấn đấu.

Thế nhưng, nước tích thành biển, cát chất thành núi, vạn vật trên đời, có lẽ cốt lõi đều nằm trong những thứ không quan trọng, thay vì thứ gọi là đại đạo.

Vì thế Phó Trường Lăng hạ tâm xuống, hắn không hề đuổi theo quỹ đạo thiên tinh nữa, chỉ phóng thần thức ra phương trời vô hạn, đi theo một giọt sương ngưng kết sớm ban mai, xem nó thấm vào đất dưỡng; đi theo một giọt mưa rơi xuống từ bầu trời, hòa vào sông, một đường trèo đèo vượt núi, chảy vào biển rộng; đi theo một con bướm bay qua khu rừng rậm rạp, gặp gỡ tình lữ, mang thai, đẻ trứng, một lần nữa mang đến sinh mệnh; đi theo một con nai con, băng qua rừng núi sơn dã, trưởng thành......

Thứ thần thức của hắn đi theo chính là ngọn cỏ nhành cây của thế gian, thứ hắn thấy chính là muôn vạn chúng sinh trên đời này.

Hắn từ trong tuần hoàn sinh mệnh vô tận ấy đi tham ngộ Thiên Đạo, không biết năm tháng thời gian.

Mà bên ngoài tháp ngộ đạo, thời tiết Vân Trạch dần dần trở lạnh.

Sau khi Nghiệp Ngục đến, toàn bộ tu sĩ vì chuẩn bị cho chiến tranh mà điên cuồng tu hành, linh khí từ lâu đã vơi đi cũng không đủ cho nhiều tu sĩ vậy hấp thu. Người Nghiệp Ngục đơn giản hơn, bọn họ thẳng tay bắt giết vật sống khắp nơi để làm chất dinh dưỡng, từ nó rút ra linh khí. Tu sĩ Càn Khôn thành bị ép rơi vào thế bất đắc dĩ, chỉ có thể dựng Tụ Linh Trận ở xung quanh Càn Khôn thành, bắt đầu dẫn linh khí vào núi.

Linh khí Vân Trạch hội tụ vào Càn Khôn thành, những nơi khác không có linh khí, đừng nói là lương thực, ngay cả cỏ dại cũng không mọc nổi.

Bá tánh trôi dạt khắp nơi, chưa đầy ba tháng, Vân Trạch đã đầy đất phơi thây.

Tần Diễn cùng Tạ Ngọc Thanh tạo thành đội ngũ hộ vệ, chạy khắp nơi nghĩ cách cứu viện bá tánh bình thường, lấy Càn Khôn thành làm trung tâm, thành lập từng vòng từng vòng thành trì bao quanh.

Mà Nghiệp Ngục người cũng đang không ngừng khuếch trương tiến công các tiểu tông môn, chưa tới ba tháng, chiến tuyến hai giới càng lúc càng trở nên rõ ràng.

"Ma Tôn."

Minh Tu từ bên ngoài đi tới, có chút kích động nói: "Chúng ta hình như thăm dò ra vị trí của Càn Khôn thành rồi."

Giang Dạ Bạch không nói lời nào, hắn nhắm mắt lại, cảm thụ linh khí Vân Trạch.

Hắn mơ hồ cảm giác được có một tia khí tức không bình thường hòa nhập trong đó, lực lượng này không phải của tự nhiên, mà là có người đang bị quấn vào quy tắc của Thiên Đạo.

Giang Dạ Bạch từ từ mở mắt, Minh Tu ngồi bên cạnh hắn, cao hứng nói: "Chúng ta cũng sắp làm rõ hướng đi rồi, nhưng vị trí cụ thể còn chưa biết. Hiện nay, chúng ta cứ tiếp cận áp sát theo hướng đó, đến lúc đó thì cứ lục soát từng tấc từng tấc, ta không tin lục soát không ra!"

Giang Dạ Bạch không nói gì, Minh Ngạn từ bên ngoài đi vào, hắn nhìn thoáng qua Minh Tu, cười một tiếng: "Diệp Lan tốt xấu gì cũng là sư phụ ngươi, dù bây giờ chỉ là chuyển thế của hắn, ngươi cũng không lưu chút tình nào à?"

"Tình?" Minh Tu cười lạnh thành tiếng, "Năm đó hắn bất mãn do ta tu tập tâm pháp Ma Tôn, đuổi ta đi Nghiệp Ngục. Ma Tôn đáp ứng hắn để Nghiệp Ngục cung cấp nuôi dưỡng Vân Trạch hai trăm năm, kết quả thì sao? Lật lọng, hại ta ở Nghiệp Ngục ước chừng ba ngàn năm."

"Ba ngàn năm, nếu không vì hắn, ta đã sớm phi thăng!"

"Phi thăng xem tâm tính, nhìn Thiên Đạo," Minh Tu cười mở miệng, "Dù có linh khí sung túc, Minh Tu, ta nhìn tâm tính này của ngươi, sợ cũng không phi thăng lên trời nổi."

"Minh Ngạn ngươi......"

Minh Tu đang muốn đứng lên, lại nghe Giang Dạ Bạch ngắt lời bọn họ: "Kêu mọi người tới đây, chuẩn bị tiến đánh."

Minh Ngạn nghe thế liền nghiêm túc lại: "Ma Tôn?"

"Ngày mai," Giang Dạ Bạch nhắm mắt, "Bao vây tiễu trừ Càn Khôn thành."

"Sao Ma Tôn đột nhiên hạ lệnh này?"

Minh Ngạn nhíu mày có chút khó hiểu, Giang Dạ Bạch hiểu ý hắn, nhẹ nhàng nói: "Phó Trường Lăng sắp đột phá, ngày mai ta sẽ ở chỗ này nghĩ cách, dự đoán ra vị trí Càn Khôn thành. Các ngươi mau tiến công xung quanh các vùng hướng đó, ta tìm được vị trí rồi sẽ tìm các ngươi."

"Phó Trường Lăng sắp đột phá?"

Minh Tu khiếp sợ la lên: "Nhanh như vậy?!"

"Dù sao hắn cũng là Diệp Lan."

Nghe câu đó, thần sắc mọi người ở đây đều lạnh đi. Minh Ngạn chắp tay hành lễ: "Thuộc hạ lập tức đi chuẩn bị."

Lúc Nghiệp Ngục đang chỉnh binh, tin tức cũng truyền tới chỗ Tô Vấn Cơ.

Tạ Ngọc Thanh, Tần Diễn cùng với các tu sĩ quan trọng đều tới phòng Tô Vấn Cơ. Tô Vấn Cơ đang chơi cờ, làm như đã biết hết mọi chuyện. Khi mọi người tới, y ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng cười: "Chuẩn bị chiến tranh rồi."

Nói xong, y giơ tay ném ra một quyển trục, quyển trục trải rộng ra, mọi người liền thấy vị trí phân bố cứ điểm ở trên.

"Bọn họ trước mắt hẳn là còn chưa phát hiện vị trí Càn Khôn thành, ngày mai tiến công hẳn cũng chỉ là đi tìm kiếm, cho nên chúng ta phân ba chỗ chiến tuyến. Tần Diễn đến chỗ thành trì xa nhất," Tô Vấn Cơ giơ tay điểm ở thành trì xa Càn Khôn thành nhất, bình tĩnh nói, "Bọn họ hẳn sẽ cho rằng Tần Diễn ngồi gần đạo quân nhất, có lẽ sẽ bắt đầu tiến công theo hướng này, nếu là vậy thì không thể tốt hơn."

"Tạ đạo hữu sẽ ở trạm kiểm soát cách Càn Khôn thành gần nhất, làm tầng phòng ngự đầu tiên. Mà các vị tông chủ, tiền bối, sẽ ở trong Càn Khôn thành, làm tầng phòng ngự cuối cùng."

"Tầng phòng thủ ngoài cùng chỉ có một mình Ngọc Thanh sao?" Tang Kiền Quân nhíu mày, "Ngọc Thanh tuy rằng đã Độ Kiếp, nhưng dù sao vẫn......"

"Lận gia chủ đã trả lời ta."

Tô Vấn Cơ thanh âm bình đạm: "Ngày mai trước khi trời sáng, Lận gia sẽ tới Càn Khôn thành, cùng phòng thủ với Tạ đạo hữu."

"Lận Nhai cũng tới?"

Việt Cầm nghe vậy thì rất kinh ngạc: "Ta cho rằng Lận gia bọn họ còn muốn thủ mộ cả đời."

"Lời này của ngươi mà để Lận Nhai nghe được, hắn sẽ giận đấy." Dương Tuấn bật cười, "Tuy Lận Nhai là tiểu bối, nhưng hắn dữ gần chết."

Dương Tuấn vừa nói đùa một câu, tất cả mọi người đều bật cười.

"Chư vị còn có thắc mắc nào không?"

Tô Vấn Cơ thấy mặt mọi người đều ung dung thì thu hồi địa đồ, mọi người liếc nhau xong, Việt Cầm mở miệng: "Cũng không có ai hỏi gì nữa, đi thôi."

"Đã đến lúc này," Dương Tuấn ôm kiếm bật cười, "Ân oán thị phi, tựa hồ cũng không còn quan trọng, vậy thôi chúng ta cùng nhau làm một cái ước định nhỏ đi."

Dương Tuấn nhìn thoáng qua mọi người: "Sau trận đại chiến ngày mai, nếu còn sống, dù giữa chúng ta có ân oán gì, thì hãy cùng nhau uống một chén rượu."

Nghe câu đó, mọi người liếc nhau, Việt Cầm xung phong gật đầu nói: "Được thôi, tuy rằng ngày thường ta không thích ngươi, nhưng nể mặt một hồi trở thành đồng minh, cùng uống một chén cũng chẳng sao."

"Nói như thể ta thích bà nương nhà ngươi ấy."

Dương Tuấn cười nhạo thành tiếng, quay đầu nói với Tang Kiền Quân: "Sư huynh, đi, thủ thành với ta."

Nói xong, Dương Tuấn kéo Tang Kiền Quân ôm kiếm ra ngoài.

Trước khi ra cửa, Tang Kiền Quân dừng bước chân, hắn quay đầu nhìn Tạ Ngọc Thanh. Qua hồi lâu, hắn nâng tay vỗ vỗ vai Tạ Ngọc Thanh: "Con bảo trọng."

"Vâng." Tạ Ngọc Thanh nâng tay, cung kính hành lễ, "Sư phụ cũng vậy."

Mọi người từ từ tan đi, trong phòng chỉ còn Tạ Ngọc Thanh, Tần Diễn, Tô Vấn Cơ.

Tạ Ngọc Thanh nhìn nhìn hai người, rốt cuộc nói: "Ta đi đây."

Rồi sau đó cũng không đợi bọn họ đáp lại, nàng liền xoay người rời đi. Tần Diễn cùng Tô Vấn Cơ đứng ở trong phòng, y do dự một lát, mới hỏi: "Sẽ thắng sao?"

"Ai biết được?"

Tô Vấn Cơ cười cười: "Cứ cố hết sức thôi."

Tần Diễn nghe vậy, nghĩ nghĩ, ôn hòa nói: "Cũng đúng."

Hai người không nói gì, qua một hồi, Tần Diễn giơ tay, trịnh trọng mở miệng: "Bảo trọng."

Tô Vấn Cơ nâng tay, hành lễ với y: "Đi bình an."

Sau khi từ biệt, Tần Diễn liền tách khỏi Tô Vấn Cơ. Y gói ghém hành trang, trước khi rời đi, rốt cuộc vẫn là tới tháp ngộ đạo một lần.

Y đứng ở dưới tháp, lẳng lặng nhìn tòa tháp cao này trong mây. Y biết Phó Trường Lăng đang ở trên đó, hẳn là đang mặc một bộ hoa bào màu đen bằng lụa, tóc dài xõa tung.

Tần Diễn cảm thấy có lẽ mình nên nói vài câu, nhưng khi y đứng ở đây rồi, y lại không biết nên nói gì.

Chỉ cảm thấy hết thảy tựa hồ đều có một cái bắt đầu, cũng nên có một cái kết thúc.

Y tiến về phía trước, giơ tay đặt ở trước cửa, y cúi đầu, bình tĩnh mở miệng: "Trường Lăng."

Thanh âm của y thật nhẹ: "Tái kiến."

Nói xong, y liền xoay người sang chỗ khác, cất bước rời đi.

Phó Trường Lăng ở trên tháp cao, đắm chìm trong thiên địa cuồn cuộn, mơ hồ chỉ nghe được một tiếng gọi từ phương xa truyền đến. Hắn quay đầu lại, liền nghe thấy một tiếng gọi thật nhỏ thật nhẹ: "Tái kiến."

Một câu "Tái kiến" nhẹ nhàng chạm vào tâm hắn. Hắn quay đầu đi, không khỏi suy tư, là ai, đang nói với hắn một câu "Tái kiến" ấy?

Tái kiến, là sẽ gặp lại nhau, cũng tức là đã từng gặp nhau. Chỉ có người từng gặp, mới có thể lúc biệt ly mà nói lên câu gặp lại, có ước hẹn tái kiến, thì sẽ gặp lại nhau.

Người trên thế gian tình cờ gặp gỡ, chính là một vòng tuần hoàn lặp lại như vậy, không ngừng sinh sôi, tựa như trùng thảo hoa điểu, phi trùng điểu thú, sơn xuyên nhật nguyệt, ở trong vòng tuần hoàn vô tận, tạo nên vĩnh hằng......

Phó Trường Lăng nhắm mắt lại, tham ngộ hết thảy, nhưng khi hai chữ "vĩnh hằng" vừa xuất hiện, hắn không khỏi có chút ngơ ngẩn.

Hắn chợt nhìn lại, liền phát hiện cảnh tượng phía sau nhanh chóng biến mất, tham ngộ suốt ba tháng qua nhanh chóng lướt qua trước mắt hắn.

Hoa nở lại rơi, sương đọng thành mưa, vạn sự vạn vật, đều trong tuần hoàn luân hồi mà không ngừng sinh sôi.

Vậy thì tại sao, linh khí Vân Trạch, sẽ kết thúc?

Mọi thứ trên đời đều có bắt đầu, đều có kết thúc, vậy khởi nguyên của linh khí là ở đâu, lại quy về nơi nào?

Tại sao linh khí Vân Trạch sẽ khô kiệt? Tại thời đại thượng cổ, linh khí cũng sẽ biến mất như vậy sao?

Một đống câu hỏi quanh quẩn trong lòng Phó Trường Lăng. Bất tri bất giác, gió Càn Khôn thành bỗng trở nên lạnh thấu xương.

Tô Vấn Cơ đang chơi cờ với Phó Ngọc Thù, y từ từ ngẩng đầu lên, lẩm bẩm ra tiếng: "Nhanh."

Phó Ngọc Thù không nói lời nào, hắn nâng đầu, nhìn tháp ngộ đạo ở đằng xa, mắt lộ thương xót.

Phó Trường Lăng đang ở bên trong thức hải của bản thân, hình ảnh điên cuồng chuyển động xung quanh hắn. Hắn nhanh chóng nhìn qua từng sinh mệnh, đi tìm đáp án.

Linh khí từ đâu đến?

Đây là vấn đề mấu chốt nhất.

Trăm ngàn năm qua, tất cả mọi người đều xem linh khí tự nhiên tồn tại, chưa từng có người nào hỏi nó từ đâu tới, nhưng vạn vật đều có bắt đầu, có bắt đầu, mới có kết thúc. Vậy thứ linh khí này rốt cuộc đến từ phương nào?

Hắn đã gặp khởi nguồn của linh khí ở đâu?

Phó Trường Lăng nhìn toàn bộ đoạn ngắn kí ức xung quanh mình, nghiền ngẫm tất cả thứ mình đã thấy, nơi có khả năng sinh ra linh khí. Kí ức nhanh chóng đồng loạt quay về, thần thức hắn nhanh chóng thăm dò từng khu vực, cũng chính một khắc đó, hắn chợt nhớ tới ―― linh mạch!

Ở chỗ Vạn Cốt nhai, ngay trước mặt hắn, từng có một linh mạch được sinh ra!

Linh mạch kia từ đâu tới?

Năm đó lấy người luyện mạch, nếu là bởi vì luyện hóa người, vậy thì linh mạch nên xuất hiện từ lâu. Vậy tại sao sau khi Vạn Cốt nhai được siêu độ xong mới xuất hiện?

Là bởi vì vong hồn Vạn Cốt nhai có thể vãng sinh, linh mạch mới xuất hiện sao?

Có linh mạch mới sinh ra, cũng chứng minh được linh mạch vốn có thể tái sinh, vậy tại sao ba ngàn năm sẽ khiến linh khí khô kiệt? Rốt cuộc là do linh mạch sinh thành quá chậm, hay là vì tu sĩ cần quá nhiều linh khí?

Phó Trường Lăng hồi tưởng lại, bắt đầu thu thập hết các khả năng. Hắn đứng ở trong hồi ức, hết lần này tới lần khác xem xét linh khí tăng giảm.

Khi hoa nở, có một làn linh khí mỏng manh sinh ra.

Một hài tử được hiệp khách cứu, có linh khí mỏng manh ra đời.

Một con thỏ bị người thả chạy, có linh khí mỏng manh ra đời.

Bao quanh Tần Diễn, luôn có linh khí vờn quanh;

Linh mạch Hồng Mông Thiên cung, lúc thịnh lúc suy.

Năm đó khi Nhạc quốc diệt quốc, toàn bộ linh mạch ở Vân Trạch cơ hồ đều ngừng lại, không hề có linh mạch mới sinh ra.

Nhưng khi Lận Trần sáng lập Vạn Cốt nhai, linh khí thiên địa lặng lẽ không tiếng động lại bắt đầu sinh thành lần nữa.

Là cái gì...

Phó Trường Lăng cảm thấy chỉ cần vươn tay đã có thể với tới đáp án, lần đầu tiên, hắn có thể rõ ràng cảm giác sự tồn tại của linh khí đến mức này, thậm chí có thể lấy mắt thường chính xác nhìn ra trong kí ức bọn họ, quá khứ bọn họ, ngàn vạn phương hướng ngao du, mỗi cái linh mạch từ đâu mà đến. Những linh mạch này mơ hồ có vô số sợi tơ, liên tiếp nối tới một người, một đóa hoa, một thân cây......

Hắn đưa mắt nhìn bốn phía, trong chớp mắt, hắn đột nhiên thông thấu!

Cuồng phong gào thét, cuốn theo lá khô phá cửa vào. Phó Trường Lăng ở trong tháp ngộ đạo từ từ mở mắt. Qua hồi lâu, hắn đứng dậy, thong thả đi ra ngoài.

Thân hình chậm rãi trở nên trong suốt, Thái Cực trận pháp đi đến một nửa, hắn liền hoàn toàn biến mất ở trong tháp.

Khi hắn lại xuất hiện, thì đã thấy hắn đi vào bên trong một tòa thành trì.

Thành trì này rất lớn, nhìn qua biết ngay đã từng có một thời phồn hoa, nhưng mà hiện giờ lại là lưu dân đầy đường, mọi người nằm ngồi rải rác dưới đất, dựa vào ven tường.

Phó Trường Lăng lặng lẽ đi qua con đường đầy lưu dân, tinh tế xem xét khuôn mặt của họ.

Một người mẫu thân đang âm thầm lặng lẽ cho hài tử mới sinh bú mớm, thiếu thốn lương thực vài tháng khiến nàng gầy gò, cả sữa cũng không có bao nhiêu. Hài tử vì quá đói khát, nên đã hơi thở thoi thóp từ lâu, khóc cũng khóc không nổi.

Phó Trường Lăng đi đến bên cạnh vị mẫu thân nọ, nữ nhân cảm giác được Phó Trường Lăng đứng đó thì dừng lại động tác, cứng đờ ngẩng đầu lên, lúc thấy Phó Trường Lăng thì không khỏi ngẩn người.

Phó Trường Lăng nhìn hài tử trong lòng ngực nàng, đây là một hài tử có thiên tư rất tốt, nhưng nếu không có lương thực, nó sẽ lập tức chết đói ở đây.

Mỗi một năm ở Vân Trạch, đều sẽ cho ra đời vô số sinh mệnh, nhưng lại lặng lẽ rời đi.

Này đó đều là cơ hội mà Thiên Đạo đã ban cho thế nhân.

Phó Trường Lăng lẳng lặng nhìn chăm chú vào hài tử kia, qua hồi lâu, hắn vươn tay về hướng phụ nhân kia, nói: "Giao hài tử cho ta đi."

Phụ nhân ngơ ngác nhìn Phó Trường Lăng, Phó Trường Lăng nhẹ giọng nói: "Phu nhân dưỡng không nổi nó, để ta mang đi đi."

"Tiên...tiên quân!"

Phụ nhân nghe vậy thì lập tức kích động. Nàng cuống quýt giao hài tử cho Phó Trường Lăng, điên cuồng dập đầu nói: "Cảm tạ tiên quân! Cảm tạ tiên quân!"

Phó Trường Lăng không nói gì, hắn ôm hài tử, đây là lần đầu hắn ôm hài tử nên có hơi vụng về, hắn không biết hài tử nên ăn gì, thế là móc ra một lọ tiên lộ, đút cho nó.

Hài tử vốn chỉ còn một hơi thở hấp hối, uống một ngụm tiên lộ xong, không bao lâu, hài tử mới sinh chậm rãi mở mắt. Nó nhìn Phó Trường Lăng, qua một hồi lại mở miệng cười khúc khích.

Nó không biết khó khăn trên thế gian, không biết gian nan trên đời, Phó Trường Lăng nhìn hài tử này, cũng nhịn không được cười lên. Hắn ôm hài tử rời đi, mà trước mắt mỗi người ở đây, bỗng có thêm một chén cháo.

Mọi người trên phố như bị bừng tỉnh, bọn họ thấy cháo thì vội vàng nhào tới, điên cuồng ăn vào.

Phó Trường Lăng ôm hài tử, ung dung đi xuyên qua những người này.

Hắn cảm nhận được có linh khí mỏng manh, vô hình từ trên người hắn lan tràn ra, lơ lửng quay về thế gian này.

Suy đoán bây giờ đã được khẳng định, Phó Trường Lăng cười khổ đi phía trước, hài tử ở trong lồng ngực nhìn chằm chằm hắn. Phó Trường Lăng cúi đầu nhìn hài tử một lát, nhẹ nhàng cười, làm hài tử này ngủ say.

Hắn ôm hài tử, giống như u hồn vào phủ chính của thành, tìm khí tức Tần Diễn, lặng yên không một tiếng động bay vào trong phòng y.

Hắn không có kinh động đến kết giới Tần Diễn, mà khí tức quen thuộc cũng khiến Tần Diễn không cảnh giác. Phó Trường Lăng nhẹ nhàng buông hài tử, để hài tử ngủ ở trên tiểu tráp, quấn kín khăn cho nó, sau đó liền ngồi xuống mép giường Tần Diễn.

Hắn lẳng lặng nhìn Tần Diễn, nhìn kĩ từng tấc trên khuôn mặt y, nhìn vẻ mặt đang ngủ của y. Hắn chỉ ngồi đó, một hồi thật lâu.

Tần Diễn tới nửa đêm, bỗng dưng cảm giác được có người đang nhìn mình thì từ từ mở mắt, liền thấy bóng người bên cạnh, Tần Diễn theo bản năng đứng dậy rút kiếm!

Nhưng mà động tác đối phương còn mau hơn, giơ tay đè tay y xuống, khoảnh khắc Tần Diễn đứng dậy, hắn liền cúi người hôn xuống.

Tần Diễn mở to hai mắt, sau đó cảm giác được người này dịu dàng ôm chặt mình, khàn khàn nói: "Sư huynh, là ta."

Tay Tần Diễn cứng lại một lát, rồi sau đó y cũng phản ứng lại: "Đột phá?"

Phó Trường Lăng ôm y, hắn dựa vào trước ngực y, không nói gì.

Hai người cứ lẳng lặng ôm nhau như vậy, Tần Diễn rõ ràng cảm giác được khí tức Phó Trường Lăng đã khác với trước kia, có vẻ chỉ còn một bước là đã có thể đột phá, đang đứng ngay ngạch cửa.

Y vẫn để mặc Phó Trường Lăng ôm mình trong chốc lát, bên ngoài truyền đến thanh âm mưa phùn tí tách tí tách, hai người an tĩnh nằm trong phòng. Qua một hồi, Phó Trường Lăng từ từ bảo: "Trên đường ta tới đây, thấy rất nhiều lưu dân."

"Nghiệp Ngục tùy ý phạt hại bá tánh, hơn nữa linh khí khô kiệt đi rất nhiều," thanh âm Tần Diễn vững vàng, "Rất nhiều nơi đã không còn người sống nổi nữa."

"Sư huynh," Phó Trường Lăng dựa vào Tần Diễn, hắn lẩm bẩm ra tiếng, "Chúng ta làm đúng sao?"

Tần Diễn trầm mặc không nói, y nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, qua hồi lâu, y ung dung nói: "Đã hứa không hỏi đúng sai, sao giờ ngươi lại hỏi?"

"Thì ta muốn biết thôi," Phó Trường Lăng giương mắt nhìn về phía Tần Diễn, nhẹ nhàng cười cười, "Ở trong lòng sư huynh, ngươi cảm thấy thế nào?"

"Ta không biết." Tần Diễn lập tức đáp lại, quay đầu nhìn mưa đêm bên ngoài, lẩm bẩm, "Nghiệp Ngục bị cô phụ ba ngàn năm, nên có người trả nợ cho họ. Nhưng bá tánh Vân Trạch cũng vô tội, hiện giờ điều duy nhất ta có thể làm, bất quá chỉ là phân biệt thiện ác ở những nơi ta có thể thấy trước mắt. Nghiệp Ngục oan uổng bá tánh, chúng ta phải đưa họ về chỗ cũ."

"Sau đó để họ chờ chết sao?"

Phó Trường Lăng nhìn chằm chằm Tần Diễn, hắn không buông tha bất kì biểu lộ nào trên mặt Tần Diễn. Tần Diễn nhìn ngoài cửa sổ, qua một hồi, y khàn khàn nói: "Luôn có một bên, không thể lưu lại."

Tần Diễn đáp vô cùng bình tĩnh, giống như đã lựa chọn xong, không có bất luận đau khổ gì, cũng không có bất luận do dự nào.

Rõ ràng là chuyện khó cả đôi đường, ở chỗ của y lại như không còn đường lui nữa.

Phó Trường Lăng nhìn chăm chú vào y, sau một hồi, hắn nhẹ nhàng cười, ôn hòa nói: "Sư huynh, chờ chúng ta đuổi người Nghiệp Ngục về rồi, ngươi có nghĩ sau này làm gì không?"

Tần Diễn cứng đờ thân mình, Phó Trường Lăng cúi đầu, nhẹ nhàng hôn vào trán Tần Diễn: "Ta có nghĩ đó."

"Ta muốn mang ngươi đi về phía Nam, định cư ở nơi đó."

Phó Trường Lăng vừa nói, vừa đem nụ hôn kia chảy dọc xuống.

Động tác của hắn ôn nhu lại triền miên, lại kiên định đến không mức không chừa chỗ cho người khác cự tuyệt.

"Muốn mang ngươi tới xem sơn thủy nơi đó, muốn bồi ngươi quãng đời còn lại. Chúng ta có thể trồng hoa cỏ trong sân, đến lúc đó ngươi làm thầy đồ dạy học, ta đi làm tiên sinh kể chuyện cho người khác. Kể chuyện không nuôi nổi ngươi, vậy ta sẽ đi theo cha ta học buôn bán."

Phó Trường Lăng nói xong, mười ngón tay giao khấu cùng y ở bên nhau.

Ngoài cửa sổ là tiếng mưa đánh vào cành lá, một đóa hoa nhỏ lặng lẽ vươn cánh, ở trong mưa nở rộ, lung lay sắp đổ, hoạt bát nhảy múa.

Khói hương lượn lờ trong phòng, người sau màn phát ra thanh âm ôn nhu như nước, trước sau vẫn duy trì một loại tiết tấu bằng phẳng an ổn, miêu tả cảnh trong mơ tốt đẹp.

"Ta sẽ nấu cơm, sẽ ủ rượu, sẽ làm rất nhiều mấy chuyện lặt vặt. Mùa xuân đi hái hoa đào, như vậy có thể ủ chúng thành rượu. Mùa hè ta mang ngươi đi hái hạt sen, chơi thuyền du hồ, lá sen mang về có thể làm thành gà lá sen. Tới đầu thu, hoa quế nở rộ, hái hoa quế xong ta sẽ làm điểm tâm cho ngươi, ta biết ngươi thích. Chờ tới mùa đông, hoa mai sẽ nở."

Phó Trường Lăng ngẩng đầu hôn người đang ngồi ở trên người mình, trong mắt Tần Diễn mang theo hơi nước ẩm ướt. Phó Trường Lăng nhẹ nhàng cười, hắn khắc nụ hôn của mình vào khóe mắt y: "Ngươi đẹp mắt quá, tới mức ta không nhớ nổi hoa mai có thể làm gì rồi."

Tần Diễn không nói gì, y ôm Phó Trường Lăng.

Y chỉ cảm thấy mỗi một câu của Phó Trường Lăng, đều như đang miêu tả một cảnh sắc thiên nhiên đẹp như tranh vẽ, họa nên tương lai, họa nên thế giới tốt đẹp nhất.

Y giao cho hắn toàn bộ của mình, như đang ngồi trên một con thuyền nhỏ trước sóng lớn cuồn cuộn, để cho Phó Trường Lăng dẫn dắt đi về phía trước.

Tới thời điểm cuối cùng, hai người đều không hẹn mà cùng ôm chặt đối phương.

Phó Trường Lăng ôm chặt y, hắn khe khẽ thở dốc: "Sư huynh."

Hắn nói với y: "Sau này chúng ta sẽ rất hạnh phúc."

Tần Diễn không nói gì, y nhắm hai mắt, Phó Trường Lăng không biết là y đang thất thần, vẫn là không muốn trả lời.

Chờ xong việc, Phó Trường Lăng tẩy rửa sạch sẽ cho Tần Diễn. Tần Diễn hình như rất mệt mỏi, nằm ở trên giường, ngủ thiếp đi.

Phó Trường Lăng giơ tay giúp y phất qua sợi tóc dính trên mặt y, hắn nhìn Tần Diễn, qua hồi lâu thì ôn hòa ra tiếng: "Ta nhặt một hài tử trở về, muốn cho nó tu đạo."

Tần Diễn nghe hắn nói vậy thì hơi mờ mịt mở mắt, tựa hồ còn chưa phục hồi tinh thần lại. Phó Trường Lăng nhẹ nhàng cười: "Lúc không có ta, phiền ngươi chiếu cố nó nhiều hơn chút. Nó còn rất nhỏ, nếu không ai chiếu cố, sợ là không sống nổi."

"Ừ."

Tần Diễn nghe vậy thì nhắm mắt lại, chỉ nói: "Sắp phải khai chiến, ngươi cũng gần đột phá, đi về trước đi."

Phó Trường Lăng nhìn chăm chú vào mặt Tần Diễn, nội tâm hắn bị ôn nhu lấp đầy, hắn nhìn chằm chằm y một hồi, rốt cuộc vẫn là mở miệng: "A Diễn, thật ra ngươi vẫn không thể từ bỏ Nghiệp Ngục đúng không?"

Tần Diễn cứng đờ cơ thể, y chậm rãi mở mắt, Phó Trường Lăng bật cười: "Đời trước ngươi thành Tuế Yến Ma Quân, cho dù là vì Vân Trạch, nhưng vẫn áy náy cả đời, hiện giờ ngươi là người Nghiệp Ngục, lại vì Vân Trạch mà cầm đao đối đầu Nghiệp Ngục, đuổi người bị tra tấn mấy ngàn năm chạy về địa ngục, sư huynh, ngươi nỡ sao?"

Tần Diễn không dám nói lời nào, y cơ hồ còn cho rằng Phó Trường Lăng đã phát hiện tính toán của y.

Y căng thẳng thân mình, không dám đáp lời, Phó Trường Lăng cười khẽ ra tiếng. Hắn giơ tay áp lên mặt Tần Diễn, ôn nhu nói: "Đừng lo lắng, ta có cách."

"Trường Lăng," Tần Diễn quay đầu lại, trong mắt mang theo vài phần kỳ vọng, "Có cách sao?"

"Có cách chứ."

Phó Trường Lăng vui vẻ nói, thò mặt lại gần: "Sư huynh hôn ta một cái, chuyện gì cũng có cách hết."

Tần Diễn nghe Phó Trường Lăng nói vậy thì cười nhẹ một tiếng, y ngoắc ngoắc tay, Phó Trường Lăng cúi đầu.

Tần Diễn tự ngưỡng cổ lên, nhẹ nhàng hôn một cái vào mặt Phó Trường Lăng.

"Không cần ngươi làm gì hết." Tần Diễn bình thản bảo, lại nằm xuống, "Trở về đi."

Phó Trường Lăng ngơ ngác, hắn giương mắt nhìn về phía Tần Diễn.

Kỳ thật hắn biết, Tần Diễn hiện giờ chỉ vừa mới khôi phục tình căn, cho dù y có toàn bộ kí ức, có cảm xúc, nhưng cảm tình của y, có lẽ cũng không nhiều bằng hắn.

Nếu hắn có đủ thời gian, hắn có thể chờ Tần Diễn. Chỉ là hắn không còn bao nhiêu thời gian nữa.

Đời này, nụ hôn nhẹ kia của Tần Diễn, có lẽ chính là hạnh phúc lớn nhất của đoạn cảm tình này mà hắn có thể chạm vào.

Phó Trường Lăng nhìn Tần Diễn, Tần Diễn thấy hắn không đi, không khỏi nghi hoặc hỏi: "Sao còn không đi?"

"Đi ngay đây."

Phó Trường Lăng đứng dậy, hắn thở dài: "Chưa từng thấy ai đuổi người gấp tới vậy."

"Nếu ngươi đã đột phá, ta tất nhiên không đuổi ngươi."

"Rồi rồi, chung quy là chê ta không bản lĩnh." Phó Trường Lăng xoay người sang chỗ khác, Tần Diễn bị hắn chọc cười, Phó Trường Lăng cất bước ra cửa, đi đến trước cửa, hắn đột nhiên dừng lại.

"Sư huynh," hắn đứng ở cửa, nhìn nắng sớm phá vỡ trời đêm ở phương xa, "Ta rất thích ngươi."

Tần Diễn nghe câu này khi y đang đưa lưng về phía hắn.

Y không biết Phó Trường Lăng là thật sự đã chạm vào Thiên Đạo, hay vẫn chỉ đang an ủi y, nhưng dù thế nào, có lẽ lần ly biệt này, chính là lần cuối cùng gặp nhau.

Vì thế y nhìn bức tường trước mặt, lâu thật lâu, mới khàn khàn bảo: "Ta cũng vậy."

"Ta cô đơn một mình, chỉ thích ngươi."

Nghe câu ngỏ lời đó, Phó Trường Lăng không quay đầu lại, hắn chỉ là cười nhẹ lên, sau đó đi vào trong nắng sớm, khi hắn bước ra khỏi cửa, bóng hình liền biến mất.

- -------------------

Lời Editor:

Hôm qua lo xem phim quên lên, lên muộn thấy có chương mới trên Tấn Giang, bấm vào thấy bị khóa, tôi kiểu wtf, cả thiên hạ xem truyện cũng wtf.

Hóa ra là bị vướng chữ song tu, lol. Thôi tôi giữ bản cũ này, ko sửa theo bản mới....

Đừng hỏi mị ở trên là H phải ko, 10k từ làm tui quáng gà rồi H gì giờ này...

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!