Chương 72-2

Quả nhiên là vội vàng sẽ phạm sai lầm.

“Giai Tử, tài liệu làm xong chưa?” Quản lý Lý vội vàng chạy tới, bộ dạng gấp gáp.

“Xong rồi, xong rồi.” Giai Tử cười, đứng dậy, dáng người lắc lư đi tới bàn của Ninh Noãn Dương, “Trước đó dặn cô photo tài liệu đã xong chưa?” Vẻ mặt của cô ta cao cao tại thượng, bộ dáng vênh váo, hoàn toàn không thèm nhìn Ninh Noãn Dương.

Quản lý Lý đã sớm quen với những tình huống như vậy, Giai Tử vào công ty đã được nhiều năm, nghiệp vụ hoàn toàn không ổn, vẫn là chèn ép những công nhân nhỏ kia giúp cô ta hoàn thành công việc.

“Xong rồi, chị Giai Tử.” Ninh Noãn Dương cười khéo léo, vội vàng tìm tài liệu ở trên bàn, vốn là bàn làm việc không lớn lại bị mọi người ném tài liệu đến đầy bàn, hoàn toàn không còn nhiều chỗ, “Kỳ quái, rõ ràng là để ở đây, tại sao lại tìm không thấy?” Sau khi in xong, tiện tay nhét tài liệu lên bàn, nhưng mà ngay lúc này tại sao lại không tìm được.

Sắc mặt của Giai Tử trở nên khó coi.

Quản lý Lý cũng không ngừng thúc giục, “Nhanh lên, nhanh lên, lập tức phải đi họp rồi, cấp trên đang chờ tôi báo cáo tình hình đây!”

“Bụp-----” Trên bàn làm việc hỗn độn, một phần tài liệu có phong bì màu xanh rơi xuống đất, ánh mắt của Ninh Noãn Dương sáng lên, “Chính là cái này, chị Giai Tử, đây.”

Giai Tử cầm tài liệu, mỉm cười đưa cho quản lý Lý, nũng nịu nói: “Quản lý, đây, giao cho anh, làm chậm trễ thời gian của anh rồi, xin lỗi.”

“Không sao, không sao.” Thái độ của quản lý Lý với Giai Tử phải nói là rất tốt, anh nhận tài liệu, mở ra, sắc mặt lập tức thay đổi, “Không phải tôi đã nói là phải in màu sao? Chỗ trọng điểm phải đánh dấu ra ngoài.”

“Đúng vậy, không phải là đã nói phải in màu sao? Cô làm việc kiểu gì vậy?” Giai Tử hung hăng nhìn Ninh Noãn Dương chất vấn, nhìn ánh mắt giống như là có ý muốn ăn cô.

In màu?

Ninh Noãn Dương vắt hết óc, cũng không nhớ lúc nào Giai Tử nói những lời này, “Chị Giai Tử, em.....” Cô nhất thời không biết nên ứng phó như thế nào mới phải, rõ ràng chỉ là tiện tay đưa cho cô đi photo, photo, đâu có nói là phải in màu đâu!

“Thôi đi, một chút chuyện nhỏ cũng làm không xong.” Giai Tử hung dữ nói, cầm lấy tài liệu trong tay của quản lý Lý, “Quản lý, anh đợi một chút, cô sẽ lập tức đi ngay, một phút là được rồi.” Cô ta cầm tài liệu, đi nhanh vào phòng photo.

Sau một phút, Giai Tử đi ra ngoài từ phòng photo, hét lớn về phía Ninh Noãn Dương: “Cô photo kiểu gì vậy, máy photo cũng bị cô làm hư, có thể làm việc hay không?”

“Em.....” Ninh Noãn Dương hoàn toàn không có cách nào chen miệng vào.

“Ngu chết đi được, tại sao công ty lại tuyển loại người như cô chứ?” Giai Tử lộ ra sự bất mãn cùng bực tức.

“Thôi, thôi, tôi đi họp trước, đợi trở về lại bàn bạc về việc xử phạt chuyện này.” Quản lý Lý cướp lấy tài liệu, vội vàng chạy ra ngoài. Nếu như làm trễ hội nghị, anh ta có lẽ sẽ không thể ở lại D.S nữa.

“Ngu ngốc!” Giai Tử liếc Ninh Noãn Dương một cái, xoay người trở lại vị trí của mình.

Uông Tuyết Thảo che miệng, nở một nụ cười vui sướng với Ninh Noãn Dương. “Chị Giai Tử, không cần phải so đo với loại tay mơ này.”

“Đúng vậy, đây đúng là một người ngu ngốc.”

“Kẻ ngu sao, photo cũng không biết.”

Nhất thời, mọi người đều phê bình Ninh Noãn Dương.

Quản lý Lý họp xong, nhìn bộ dạng của anh ta, chắc chắn là đã bị phê bình trong hội nghị.

Sau khi gào thét với Ninh Noãn Dương một trận, cuối cùng cũng đề ra kết quả xử phạt, Ninh Noãn Dương làm sai khiến cho công ty bị tổn thất, bị phạt quét dọn vệ sinh trong công ty một tuần, hơn nữa phải sử dụng thời gian nghỉ ngơi của mỗi ngày để dọn dẹp, không được làm chậm trễ công việc bình thường. Đáng ra là nên xử phạt Giai Tử, nhưng mà bởi vì dựa vào quan hệ mập mờ với quản lý nên được miễn phạt, chẳng qua là bị phê bình vài câu coi như xong chuyện.

. . . . . . . . . .

“Thế nào? Có mệt không?” Đỗ Ngự Đình đi ra từ phòng tắm, lại thấy Ninh Noãn Dương vẫn duy trì tư thế như trước, đang chăm chú nhìn tài liệu trong máy tính, “Nghỉ ngơi một chút đi, đợi lát nữa lại xem tiếp.”

“Không được, hôm nay phải xem hết toàn bộ những thứ này, nếu không ngày mai sẽ xong đời.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ninh Noãn Dương trở nên đau khổ, mệt đến không chịu được, mặc dù mí mắt đã trở nên nặng nề, nhưng mà cô phải kiên trì, tuyệt đối không thể ngủ. Vì không để cho mình ngủ, cô cố ý rót một ly cà phê lớn để nâng cao tinh thần, ép mình phải xem xong tài liệu mới có thể ngủ.

Chuyện đã xảy ra ở công ty vào hôm nay, cô không nói cho Đỗ Ngự Đình nghe, nếu như đã quyết định để cho lão phu nhân xem trọng, cô nhất định phải làm ra thành tích mới được.

“Đứa ngốc, em như vậy hoàn toàn không nhìn thấy.” Bàn tay rút ra tài liệu trong tay của cô, anh ôm cô, “Nào, anh giúp em xoa bả vai một chút.” Nhìn ánh mắt của cô cũng biết cô mệt muốn chết rồi, lúc cô ăn cơm chiều, ăn cả ba chén lớn, còn uống hai chén canh, hoàn toàn chưa từng thấy qua. Chẳng qua là anh tò mò, mệt mỏi thì có thể hiểu, cô vừa mới đi làm, nhất định là có chút không quen. Nhưng mà, tại sao lại đói thành như vậy, rõ ràng là buổi trưa có một tiếng để nghỉ ngơi.

“Thật thoải mái.” Ninh Noãn Dương nhắm mắt, cả người tự trấn tĩnh lại ở trong ngực của Đỗ Ngự Đình, “Thật là mệt chết đi được.” Thân thể mệt mỏi, tâm càng mệt mỏi hơn, chẳng những trở thành người bị người khác sai bảo, còn phải cẩn thận ứng phó quỷ kế của Uông Ngâm Tuyết, thật sự là một thử thách tâm lý của lòng người!

“Nếu như thật sự là quá mệt, vậy ngày mai không cần đi nữa.” Giọng nói của Đỗ Ngự Đình nhẹ nhàng vang lên ở bên tai.

“Không đi?” Ninh Noãn Dương mở to mắt, “Vậy cổ phần làm sao bây giờ?”

“Không cần.” Đỗ Ngự Đinh lắc đầu, thương tiếc vuốt ve khuôn mặt của cô: “Không có gì quan trọng hơn em, biết không?”

Ninh Noãn Dương lắc đầu, “Em không muốn anh vì em mà buông bỏ một thứ gì? Cũng không cần vì em mà đánh đổi một thứ gì? Anh cho em hạnh phúc là tốt nhất trên thế giới rồi, em hy vọng em cũng có thể khiến cho anh hạnh phúc.”

“Noãn Noãn!” Đỗ Ngự Đình đưa tay ôm cô vào ngực, nghe được lời nói của cô, trái tim trở nên ấm áp, anh ôm cô, khóe môi vểnh lên thật cao, “Anh đã rất hạnh phúc rồi.”

Thời gian ở với cô, chính là thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời



NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!