Chương 1: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: V.O

Lòng buồn bực.

Thở không ra hơi.

Ta chợt hít một hơi, lại bị sặc một hớp nước khiến đầu váng mắt hoa, nước lạnh như băng khiến ta từ từ tỉnh táo mấy phần.

Hình ảnh trước mắt từ từ rõ ràng, lại chỉ có thể nhìn thấy mờ tối đen như mực, từ từ mới nhìn rõ vách đá màu đen trên đỉnh đầu, ta giật giật thân thể, phát hiện mình không thể động đậy...

Đây là đâu?

Bên tai mơ hồ truyền đến tiếng vang nhỏ bé, dường như có gì đó đang tới.

"Không biết tự lượng sức đi tìm Cỏ Hóa Hình gì chứ, giờ thì hay rồi, nửa chết nửa sống, ta thấy đạo hạnh ngàn năm cũng không đủ cứu mạng ngươi! Nhanh dẫn tỷ tỷ ngươi về, đừng chết trong động phủ của ta, nếu truyền đi, đến lúc đó Lam nương tử ta sao có thể đặt chân ở Yêu Giới!" Trong giọng nữ nhân bén nhọn cay nghiệt ồn ào kia, hình ảnh trước mắt ta từ từ khôi phục rõ ràng.

Giường đá lạnh như băng phía dưới truyền đến cảm giác lạnh lẽo, bốn phía còn có vài mạng nhện xám trắng, còn có một cái kén lớn được bọc bởi một đống tơ nhện, xương cốt trắng xóa trên đất hết đống này đến đống khác, ta không khỏi lạnh cả người.

Đầu còn choáng, ta cố gắng nhớ lại những ký ức hỗn loạn kia.

Thân thể nguyên chủ tên là Tiểu Thanh, không phải người, mà là một con Xà Yêu tu hành gần ngàn năm.

Bảy ngày trước, nàng không nghe Ma Tước Tinh (chim sẻ) - Tô Tô khuyên, muốn xuống Đoạn Trường Nhai tìm Cỏ Hóa Hình, bị hai đạo sĩ dưới đó đánh gần chết, trên đường trọng thương lại bị đánh lén, suýt chút nữa bị lột da lấy mật.

May được Sơn Tinh Lão Thụ cứu mạng, không nghĩ tới nguyên chủ Tiểu Thanh lại mất, không hiểu sao vừa vặn bị ta giành thân sống lại.

Chuyện này cũng quá ly kỳ, ta đang suy nghĩ. Chỉ thấy một bóng người ào tới, miệng kêu: "Tỷ tỷ, tỷ đã tỉnh, thật dọa chết muội!"

Đây chính là Ma Tước Tinh - Tô Tô.

"Ừ..." Ta khó khăn gật đầu, lại cảm thấy thân thể vô cùng nặng nề, lúc này mới nhìn rõ thân thể mình. Lại là thân rắn thô to như thùng phi, thật là vừa trầm vừa nặng.

"Bây giờ là giờ gì?"

"Đã là buổi trưa, tỷ tỷ, tỷ cảm thấy thế nào, chúng ta ở động phủ của Lam nương tử, thân thể tỷ không thoải mái chỗ nào? Sao lại run dữ vậy?" Giọng Tô Tô rất ân cần.

"Tỉnh thì nhanh cút ra ngoài! Lát nữa lão nương có khách, không có thời gian chậm trễ!"

Lúc này ta mới nhìn thấy sau lưng Tô Tô còn có một thứ, chỉ là nó đen như mực hòa làm một thể với huyệt động, vừa rồi không phát hiện.

Cái tên lầm bầm này là gì vậy? Một con nhện thật to! Không biết bao nhiêu con mắt đang nhìn mình chằm chằm!

Thầm đọc A di đà phật ở trong lòng, thân thể càng cứng ngắc hơn, ai có thể nói cho ta biết rốt cuộc làm thế nào để chạy thoát thân!

"Ta...không sao! Chúng ta đi thôi." Nhìn chằm chằm mấy con mắt, có chút cứng ngắc nói, có cảm giác sắp đổ mồ hôi lạnh...

"Vậy thì tốt!" Tô Tô thở phào nhẹ nhõm, nói với Lam nương tử: "Hôm nay vẫn phải đa tạ ngài, mười con thỏ ta hứa với ngài ngày mai sẽ đưa tới!"

"Cút nhanh lên!" Lam nương tử nói, bò từ cái kén lớn đến nóc nhà bằng vách đá, ý tiễn khách rất rõ ràng.

Có lẽ là từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên ta đi bằng cách bò trườn, nhưng thân là thể thú, cũng chỉ có thể bị ép đón nhận.

Vốn dĩ ta tới đây, là anh trai ruột đẩy ta ra đường vì tiền bảo hiểm...không đề cập tới cũng được.

Tỉnh lại cũng đã là tình huống như thế, hơn nữa dựa vào trí nhớ, rất hiển nhiên thời đại này là thời không vô căn cứ, chẳng những yêu quái đông đảo, còn có Yêu Giới. Nhân loại trừ dân chúng, còn có vài hòa thượng và đạo sĩ trừ yêu, dieendaanleequuydoon – V.O, bọn họ chẳng những đều có pháp lực, hơn nữa còn rất lợi hại. Theo hiểu biết của nguyên chủ Tiểu Thanh, còn có Phật Giới và Tiên Giới chỉ tồn tại

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!