Chương 24: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: V.O

"Không có gì." Ta ngồi bên cạnh hắn, ôm lấy cánh tay Lộ Thành. Ngẩng đầu lên, hơi nhíu mày, chu miệng, híp mắt, tội nghiệp nói: "Lộ Thành, ta mệt, ngươi ôm ta ngủ được không?"

Ở trong mắt Lộ Thành, ta thấy được bộ dạng mị hoặc của ta lúc này, quả nhiên rất mê người.

Vẻ mặt Lộ Thành cứng lại, rất nhanh đã gật đầu, kéo ta vào lòng hắn, ôm ta, giọng dịu dàng: "Nàng yên tâm ngủ đi, đợi đến nơi ta sẽ gọi nàng."

Thừa dịp Lộ Thành nhìn ra ngoài cửa sổ, ta ở trong lòng Lộ Thành mở mắt ra, nhìn thẳng vào mắt hòa thượng. Cười giật giật môi. Sao, ta biểu hiện không tệ chứ.

Dường như đáy mắt hòa thượng nổi lên gió bão, phản chiếu lửa giận, người càng lạnh lùng hơn, mím môi thật chặt, sắc mặt âm trầm.

Ta càng vui vẻ hơn.

"Đại sư? Sao vậy?" Lộ Thành quay đầu lại, nhìn thấy sắc mặt hòa thượng không quá tốt.

Hòa thượng ngẩng đầu lên, hơi thở bạo ngược ập về phía Lộ Thành, ta ở trong lòng Lộ Thành cũng không khỏi rùng mình.

Lộ Thành hơi sửng sốt: "Đại sư?"

"A di đà phật." Hòa thượng nhắm mắt, hơi thở bạo ngược dần dần tản đi: "Nghiêm công tử, bần tăng thất lễ."

"Đại sư, vậy là sao?"

"Không có gì. A di đà phật." Hòa thượng yên lặng không nói thêm gì nữa. Lộ Thành cũng không tiện nói gì. Hắn đặt ta ngang chỗ ngồi, nằm lên đùi hắn, khiến ta ngủ thoải mái hơn chút.

Thật ra thì, Lộ Thành là một nam nhân biết chăm sóc.

Dĩ nhiên ta cũng không coi hòa thượng vào đâu, không tim không phổi ngủ thiếp đi.

Khi ta thức dậy, ngày đã bắt đầu tối. Không biết Lộ Thành đi đâu, ta gối lên quần áo của hắn, mà hòa thượng đang ngồi đối diện ta, nhắm hai mắt ngồi thiền.

Ta từ từ ngồi dậy: "Lộ Thành đâu?"

Hòa thượng không để ý tới ta, vẫn ngồi thiền. Yên lặng không nói.

"Hòa thượng, ta nói chuyện với ngươi, ngươi không nghe thấy sao?" Ta nhíu mày. Đặc biệt ghét hòa thượng không nhìn ta.

"Xà Yêu. Ngươi đừng quá đáng." Giọng hòa thượng thản nhiên, có chút khàn khàn, hắn cũng không mở mắt.

"Ta quá đáng?" Ta cười châm chọc: "Hòa thượng, ngươi đang nói đùa, con yêu quái nào chả quá đáng."

"Xà Yêu, bổn tọa không muốn làm khó ngươi." Hắn mở mắt ra, ánh mắt thanh thản bình tĩnh: "Ngươi trở về núi dốc lòng tu luyện, sớm ngày thành tiên mới là chính đạo, ngươi cần gì phải tới trần thế làm loạn."

"Không muốn nói mấy đạo lý lớn này với ngươi." Ta ngồi ở một góc xe: "Đạo lý lớn đều nói cái gì mà thành tiên, không phải là cắt đứt thất tình lục dục sao, không có tình, sống cũng không có ý nghĩa gì. Hòa thượng, ngươi nói ta, chẳng lẽ ngươi làm được?"

"A di đà phật." Hòa thượng không nói gì.

Trong xe tối đen, yên tĩnh.

"Hòa thượng, ta hỏi ngươi, sao lại thả ta nhiều lần vậy?"

Hòa thượng yên lặng, một lúc lâu, mới nghe thấy giọng của hắn.

"Thả ngươi nhiều lần, tại sao không đi?"

...

Quả nhiên Kinh Thành không giống địa phương nhỏ, tiếng người ồn ào, ngay cả người bán mứt quả rong chỗ nào cũng có. Chủ yếu nhất là, ta thích ăn mứt quả nhất, nhớ những ngày ở hiện đại, cực kỳ thích anh trai không có lương tâm mua mứt quả cho ta. Người bán mứt quả ở Tô Châu đều bị

NHẬN XÉT CỦA ĐỘC GIẢ

Đánh giá trung bình

0/5

(0 Đánh giá)
  • 5
  • 0%
  • 4
  • 0%
  • 3
  • 0%
  • 2
  • 0%
  • 1
  • 0%

Đăng nhập để bình luận!